Cậu bé được cô nương này ôm vào lòng, mũi áp vào bờ vai nàng, mùi hương cỏ cây lấn át mùi máu, vừa xa lạ lại quen thuộc.
"Tại sao ngươi… lại quay lại?" nó thấp giọng hỏi.
Cô nương ấy nắm tay nó và rời đi, đặt lên cánh cửa gỗ bên cạnh, trong nháy mắt từ trong cửa gỗ sinh ra nhánh dây leo, quấn lấy bọn họ bay về phía trước. Bàn tay ấy chỉ vừa rời đi ngắn ngủi ấy, rất nhanh lại quay về trên lưng nó, tiếp tục ôm chặt nó.
Câu hỏi này Diệp Mẫn Vi cũng không biết đáp lại thế nào, có lẽ Tạ Ngọc Châu sẽ có câu trả lời tốt hơn.
Nàng chỉ là trong lúc chạy vội quay đầu nhìn lại, thấy cậu bé quỳ trên mặt đất hồn bay phách lạc, đột nhiên nhớ tới Tạ Ngọc Châu từng nói.
— "Ít nhất khi ngài ấy ngã xuống, người cũng nên đỡ ngài ấy một cái chứ? Ngài ấy ngã xuống đau biết bao!"
Diệp Mẫn Vi nói: "Ừm… Tuy rằng đây là mộng cảnh, tuy rằng mọi thứ ngươi nhìn thấy đều là giả, tuy rằng chúng không giết được ngươi, bị thương ngươi cũng không đau, nhưng mà…"
Nàng có thể nói ra vô số tuy rằng, lại chẳng nói ra một cái nhưng mà.
Giống như nàng cũng không thể hiểu tại sao Tạ Ngọc Châu muốn nàng đi đỡ lấy Ôn Từ, nàng cũng không tìm được lý do có thể chống đỡ cái "nhưng mà" kia. Nàng không rõ ý nghĩa của hành động này nằm ở đâu, rõ ràng không làm được chuyện gì, làm điều thừa thãi, dẫu chỉ là chuyện nhỏ chẳng tốn sức gì, cũng không đáng để làm.
Tuy rằng không hiểu, nhưng nàng rốt cuộc đã đồng ý.
Nàng đồng ý rằng khi Ôn Từ lại "ngã xuống", nàng sẽ đi đỡ lấy hắn.
"Nhưng mà ta quyết định, phải cứu lấy ngươi một lần." Diệp Mẫn Vi trả lời như thế.
Cậu bé dúi đầu vào lòng nàng, lại lần nữa ôm chặt cổ nàng, im lặng không nói chuyện nữa.
Biển máu gào thét tràn qua cửa lớn, dẫn đến sấm sét sức như vạn quân, thiên địa chấn động. Cánh cổng khổng lồ bị lực đạo mạnh mẽ kia đánh cho rung chuyển dữ dội, Sinh Cức Thuật mọc ra cành bám vào cửa gỗ sinh trưởng hướng về phía trước, lúc này cũng rung lắc kịch liệt theo. Diệp Mẫn Vi một bước không vững liền ngã xuống, Vạn Tượng Sâm La xoay tròn, vô số cành mới sinh ra vươn tới đón lấy bọn họ.
Diệp Mẫn Vi ôm lấy Ôn Từ va đập giữa những cành cây, chỉ nghe thấy một tiếng vang lớn, cánh cửa ở nơi xa nhất vậy mà bị máu loãng cuốn trôi đến lỏng lẻo, lắc lư rồi đổ xuống. Vẫn cao đến mức không nhìn thấy đỉnh, giống như dãy núi sụp đổ, đè lên cánh cửa tiếp theo.
Chỉ trong chớp mắt tất cả các cánh cửa nối nhau sụp đổ ầm ầm, nháy mắt liền lao tới trước mặt Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, cuốn hai người vào bên trong biển máu. Ngay khi đầu hoàn toàn chìm vào biển máu, Diệp Mẫn Vi bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói già nua và xa xăm.
"Trở về đi…. ngươi đồng ý với ta sẽ trở về…"
"Ngươi định chạy trốn đến khi nào… Ngươi lừa gạt ta… Vu Ân Từ! Ngươi phải quay về!"
"Ngươi tưởng ngươi thoát được sao? Ngươi tưởng ngươi có thể chạy thoát được sao! Ta sẽ tìm được ngươi! Chờ ta bắt ngươi trở về… Ngươi sẽ tuyệt đối không thể quay về cái thế gian đó nữa!"
Thanh âm đó vang vọng mãi trong biển máu, như thể kéo chặt người vẫn luôn chìm xuống.
Cành cây ngoan cường phá vỡ cửa gỗ chặn bọn họ, không ngừng sinh trưởng vươn lên, kéo bọn họ ra khỏi mặt nước, Diệp Mẫn Vi vươn một tay ra bám lấy song cửa của cánh cửa gỗ đang nghiêng đổ, biển máu không những ngập đến ngực bọn họ, mà còn đang không ngừng dâng lên. Cậu bé cũng bám lấy cánh cửa gỗ, ho sặc sụa không ngớt, từ trong miệng tuôn ra máu đỏ tươi, chẳng rõ là máu của chính nó hay nó bị sặc nuốt phải máu loãng.
"Ôn Từ, ngươi tỉnh lại đi!"
Trong giờ phút nguy cấp, Diệp Mẫn Vi vẫn lập luận rõ ràng mà phân tích: "Đây chỉ là một cơn ác mộng. Ngươi nói ngươi ghét nhất là thấy máu, hôm qua lại bị thương chảy máu, có lẽ đó là lý do ngươi mơ thấy biển máu. Ngươi nói có người truy đuổi ngươi không bỏ, cho nên ngươi mới mơ thấy âm thanh gọi ngươi trở về kia. Đến nỗi những núi xác đó, những cánh cổng khổng lồ ta không rõ đến từ đâu, nhưng chúng đều là ảo tưởng của ngươi.
Tóm lại chỉ cần ngươi tỉnh lại liền tốt, ngươi và ta đều có thể được cứu."
Cậu bé ngẩn ra, nó ngừng ho sặc sụa, cúi đầu nhìn cửa gỗ bên dưới, im lặng không nói lời nào.
Từ góc độ này, Diệp Mẫn Vi thấy trên cổ nó có một vệt đỏ dài mảnh, rộng chừng một ngón tay, kéo dài từ dưới cằm đến tận xương quai xanh. Không phải miệng vết thương, trái lại như là vết bớt.
Nàng nhớ rõ trên người Ôn Từ không hề có vết bớt như vậy.
Cậu bé chậm rãi ngẩng đầu lên, như thể nhớ ra điều gì đó. Sự sợ hãi và tuyệt vọng trong mắt nó tan đi, chỉ còn lại một màu đen thuần tịnh, thanh âm bình tĩnh.
"Tỷ tỷ nhận nhầm người rồi, ta không phải hắn."
"Ta không phải hắn, ta là cơn ác mộng của hắn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!