Chương 22: Ác mộng

Hôm nay tuy Ôn Từ thành công "giả chết sống lại", nhưng hắn rốt cuộc đã mất rất nhiều máu, giờ phút này sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, khí sắc kém đến mức hoàn toàn phù hợp với truyền thuyết về xác chết sống lại, quả nhiên là một khối thi thể đẹp.

Hắn quay đầu nhàn nhạt nhìn thoáng qua Tạ Ngọc Châu, không nhìn ra biểu cảm gì. Trước khi Tạ Ngọc Châu kịp hoảng loạn chữa cháy, hắn đứng dậy cất bước ra cửa, ném châu tin tức cho Diệp Mẫn Vi ở cạnh cửa.

"Chợ Quỷ vừa truyền tin mới, hai ngày trước yểm thú của ngươi hiện thân ở núi Sùng Đan, núi Sùng Đan cách nơi đây bốn trăm dặm, đêm mai chúng ta khởi hành."

Viên châu ấy rơi vào tay Diệp Mẫn Vi liền bắt đầu xoay tròn, ánh sáng màu trắng chiếu lên giữa không trung vài dòng chữ, Diệp Mẫn Vi mặt lộ vẻ tò mò. 

"Ngươi dám tháo viên châu này ra xem, ta liền ném đồ đệ ngươi đi!" Ôn Từ chỉ vào nàng uy h**p.

Tạ Ngọc Châu căm phẫn mà không dám lên tiếng, còn Diệp Mẫn Vi quả nhiên hiện lên biểu cảm tiếc nuối, như thể bị hắn đoán trúng tâm tư.

"Ta có thể lắp lại như cũ."

"Tin tức của chợ Quỷ lưu thông rất nghiêm ngặt, ta để lại một sợi mộng tử của Tôn Thắng trên viên châu, ngụy trang thành hắn kiềm chế viên châu này. Nếu lúc ngươi tháo ra bị người của chợ Quỷ phát hiện bên này không còn là Tôn Thắng, tin tức trong nháy mắt sẽ bị cắt đứt."

Người Vu tộc có năng lực đặc biệt là có thể giữ lại mộng cảnh lúc sinh thời của người chết. Năm đó Mộng Khư sở dĩ trở thành Mộng Khư, chính là người Vu tộc cùng cao nhân các lộ tiên môn vào khoảnh khắc sinh tử hấp hối, họ giao thoa thuật túng mộng với các thuật pháp khác, để lại vô số mộng tử hỗn loạn. Những mộng tử này được chống đỡ bằng tu vi cao thâm của người chết, quanh năm bất diệt.

Tương truyền chỉ riêng việc chải chuốt những mộng cảnh đó, chủ nhân Mộng Khư đã mất mấy năm trời.

Ôn Từ cảnh cáo Diệp Mẫn Vi: "Đừng tự chuốc rắc rối vào thân, sớm tìm được yểm thú của ngươi, thì ngươi sớm khôi phục ký ức và tu vi, làm xong chuyện của ta, ta sẽ sớm ngày giải thoát."

Dứt lời hắn liền xoay người rời đi, từ đầu đến cuối không hề nhắc tới những gì các nàng vừa thảo luận, dường như đối với những chuyện này không để tâm chút nào. Diệp Mẫn Vi càng không hề có cảm giác, cầm viên châu tin tức ấy ngắm nghía tới lui, dốc lòng nghiên cứu.

Tạ Ngọc Châu không khỏi nghĩ, thật hiếm có, từ bao giờ Vu tiên sinh lại rộng lượng như vậy?

Ôn Từ nói tối mai mới lên đường, chính là vì ban ngày hắn tuyệt đối không làm chuyện gì tốn sức. Dù ban đêm hắn có thể đè bẹp bất kỳ ai dưới chân, nhưng đến ban ngày thì chưa cần người khác đè, chính hắn đã tự nằm bẹp rồi.

Sau khi trời sáng, bọn họ một hàng bốn người tìm được một khách đ**m nhỏ ven đường để nghỉ chân, Ôn Từ bị thương lại thức trắng cả đêm, lúc ăn sáng hắn đã phải dùng tay chống cằm mới có thể giữ nổi đầu mình khỏi gục xuống.

Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật nghỉ ngơi rất tốt, còn Diệp Mẫn Vi không cần ngủ cả đêm nghiên cứu châu tin tức và hộp Khiên Ti, lúc này càng là thần sắc rạng rỡ. Khi bọn họ đang ăn uống vui vẻ, thì nghe thấy trò chuyện của ông chủ và tiểu nhị từ chỗ quầy khách đ**m phía xa vọng tới.

Ông chủ đang cắn hạt dưa, nghi hoặc nói: "Tối qua ta mơ thấy một giấc mộng kỳ lạ, mơ thấy trời mưa vàng, những hạt vàng to bằng hạt đậu rơi lộp độp xuống, cả phố người người đổ xô nhặt vàng, ta cũng nhặt được một bao to."

Tiểu nhị cảm thán nói: "Đây là giấc mơ đẹp đấy!"

"Nhưng mà vừa nhặt đầy một túi, đột nhiên có người xuất hiện trước mặt ta, mở miệng là mắng ta! Hắn mắng ta ngốc, nói trời thật sự mưa vàng thì nặng đến mức có thể đập chết người. Còn nói mưa vàng chẳng có ích gì, ta nhặt người khác cũng nhặt, hàng hóa chẳng nhiều lên mà chỉ có vàng nhiều lên, giá gạo dầu muối cũng sẽ tăng, ta nhặt vàng cuối cùng cũng chẳng mua được bao nhiêu thứ, nhặt cũng như không, vui cũng là vui hão, phí công vô ích.

Mấy lời này ta chưa từng nghe qua, ta đang suy nghĩ chuyện này thì tỉnh dậy."

Tiểu nhị kia kinh ngạc nói: "Chưởng quầy, trùng hợp quá! Trong mơ ta cũng bị người mắng! Ta mơ thấy ta cuối cùng cũng lấy được vợ, vợ của ta lớn lên rất xinh đẹp, vừa dịu dàng lại chu đáo, ta vừa mở khăn trùm đầu ra thì vợ đã không thấy tăm hơi. Đổi lại là một người chỉ vào mặt ta mắng xối xả, nói ta vừa lười vừa tham, suốt ngày giở mánh khóe, ba ngày đánh cá, phơi lưới hai ngày, chẳng chịu thay đổi gì mà còn mơ lấy được vợ tốt thế, bảo ta soi gương xem lại mình xem có xứng hay không."

"Ôi ôi sao lại thế chứ, bị quỷ ám? Ngươi nhìn thấy người đó trông như thế nào không?"

"Thật không nhớ nổi."

"Ta cũng không nhớ được…"

Chưởng quầy và tiểu nhị tặc lưỡi bảo lạ, Tạ Ngọc Châu lặng lẽ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Ôn Từ, đối phương trả lại ánh mắt vừa bực bội vừa thản nhiên. 

"Nhị sư phụ… là người sao?"

"Là ta thì sao?"

Ôn Từ mặt không đổi sắc tim không đập nhanh, nói rất hợp tình hợp lý: "Ta tâm tình không tốt thì muốn mắng người, làm sao? Ta mắng sai à? Ta mắng ngươi à?"

Tạ Ngọc Châu thầm nghĩ Ôn Từ quả nhiên không hề rộng lượng như tưởng tượng. Thật không thể hình dung được vị đối diện này đã sống gần trăm năm, còn có thể sống thành cái tính tình như vậy, có lẽ đây chính là cái gọi là quay về bản chất ban đầu chăng.

Tạ Ngọc Châu đang âm thầm chửi thầm, chỉ nghe thấy Ôn Từ không hề để bụng nói: "Còn nữa, vừa rồi ngươi gọi ta là gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!