Trong ngôi miếu đổ nát nơi hoang vu giữa đêm khuya, bầu không khí yên tĩnh lạ thường.
Bốn người ngồi trên đống cỏ khô, ánh nến sáng quắc, Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu vây quanh Thương Thuật, ba ánh mắt đều đổ dồn lên người hắn. Thương Thuật ngược lại vô cùng ung dung, bấm đốt ngón tay một phen, nói: "Các vị hỏi nhanh lên, giờ này không tiện lắm, ta sắp phải nghỉ ngơi rồi."
Ôn Từ lạnh giọng chất vấn: "Ngươi rốt cuộc là ai?"
"Tại hạ chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, cần gì truy cứu sâu xa."
"Đều nói Sách Nhân giỏi bói toán, thế mà ngươi còn tìm được chúng ta trước Sách Nhân một bước, chẳng lẽ Sách Nhân còn không bằng một kẻ vô danh?"
"Kẻ giỏi chiến đấu thì không có công trạng hiển hách, kẻ giỏi y thuật thì không có danh tiếng lẫy lừng, kẻ giỏi bói toán cũng như thế. Các vị cứ coi ta là một cao nhân thế ngoại không biết tên là được."
Thương Thuật nói không hề khiêm tốn chút nào. Nhưng hắn một thân đạo bào rách nát, gầy trơ xương, còn quấn đầy băng vải, hoàn toàn là vẻ nghèo túng, chẳng có chút dáng dấp cao nhân nào cả.
Hắn chỉnh lại mảnh vải trên mắt trái, mỉm cười híp mắt nói: "Các vị không cần lo, ta vừa không biết yểm thuật cũng không tu hành, chỉ biết xem quẻ mà thôi, thì có thể làm được gì chứ? Nếu ta đến đây, tức là biết các vị cần ta, sớm muộn gì cũng sẽ dẫn ta đi cùng. Có ta ở bên cạnh, ngay cả Sách Nhân cũng không tìm thấy các vị."
Ôn Từ khẽ cười một tiếng, hắn đan tay đặt lên đầu gối, cúi người lại gần Thương Thuật: "Chúng ta cần ngươi? Ngươi đúng là người hay giúp đỡ người khác đấy, ngươi chẳng lẽ không muốn nhận lại gì từ chúng ta sao?"
Thương Thuật trầm mặc một lát, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người hắn tựa lưng vào vách tường, cười nói: "Vừa hay đêm xuân yên ả, chư vị lại đối với tại hạ vô cùng thấy hứng thú, vậy tại hạ liền kể một câu chuyện."
Ngoài dự đoán của mọi người chính là, Thương Thuật kể một câu chuyện rất dài, nếu chuyện đó là thật, vậy thì thẳng thắn thành thật đến mức tr*n tr** lộ liễu.
Hắn kể rằng nhiều năm về trước, có một người học được ít thuật bói toán, tình cờ có chút thiên phú, học cũng không tồi. Sau đó gặp liền đau đớn mà bói được, chính mình cả đời này thực sự quá xui xẻo, sẽ bị vận rủi quấn thân, trôi dạt khắp nơi, chết yểu khi còn trẻ.
Hắn thật sự không cam lòng, khả năng bói toán lại quả thực xuất sắc, vì thế hắn tìm kiếm khắp nơi, thực sự đã tìm được một phương pháp sửa mệnh — đi trộm vận may của người khác. Dùng một phương pháp nào đó lấy đi may mắn trong mệnh người khác, để lấp vào lỗ thủng trong mệnh mình.
"Vậy nên chúng ta xui xẻo thế này…. " Tạ Ngọc Châu cắt lời Thương Thuật, ngón tay chỉ một vòng giữa mình và Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ, ý tứ rõ ràng.
"Ồ, các vị đều là kẻ xui xẻo trời sinh, chẳng liên quan gì đến tại hạ." Thương Thuật không chút do dự.
"……"
Tạ Ngọc Châu không biết nên vui hay buồn.
Thương Thuật cười híp mắt mà tiếp tục kể lại câu chuyện.
Người này nhờ vào việc trộm vận may của người khác, được như ý nguyện mà sống sót nơi trần thế, chỉ là mệnh số trộm được càng thêm chông gai.
Hắn có thể kéo dài sinh mệnh, hắn bị đủ loại thế lực vừa đe dọa vừa dụ dỗ để xem bói. Hắn ở trong những lần bói toán ấy biết được quá nhiều bí mật, lại bởi vậy bị vứt bỏ, truy sát, trôi dạt khắp nơi, cửu tử nhất sinh.
Cuộc đời hắn tệ hại đến cực điểm, vậy mà cuộc đời tai họa liên tục này lại đột nhiên xuất hiện chuyện tốt — trên đường bị truy sát, có người đã cứu hắn.
Người đó vốn muốn giết hắn, nàng tại sao muốn giết hắn, hắn cũng không biết.
Nàng là một cô nương trầm mặc ít nói, ngoài hai mươi tuổi, thân thủ lại cực kỳ nhanh nhẹn. Giết người giống như giết gà giết dê, giơ tay chém xuống mắt cũng không chớp, hắn trước nay chưa từng thấy cô nương nào có thể hung ác đến thế ở độ tuổi này.
Cô nương này cứu hắn, đã phản bội tổ chức của mình. Nhưng nàng không nói không rằng liền dẫn theo hắn cùng nhau chạy trốn, cùng những người muốn đoạt mạng hắn chém giết. Dưới sự che chở của nàng, có được sinh mệnh hắn trộm lấy, một đoạn thời gian tự do dài nhất.
Lúc đó hắn đã lâu lắm rồi mới cảm thấy vui vẻ, hắn nghĩ cô nương này có lẽ cũng muốn hắn xem một quẻ nào đó, giống như những người trước đây muốn lợi dụng năng lực của hắn. Nhưng cũng chẳng sao cả, chỉ cần là thỉnh cầu của nàng, bất cứ điều gì hắn đều bằng lòng bói cho.
Nhưng mãi đến khi nàng vì giúp hắn đánh lạc hướng truy binh, chết dưới loạn tiễn, nàng vẫn không hề đưa ra bất cứ yêu cầu gì với hắn.
Trong khoảnh khắc hấp hối, nàng lại giải đáp câu hỏi của hắn. Nàng nói nàng sở dĩ cứu hắn, chỉ là báo ân mà thôi.
Nàng khi còn nhỏ thất lạc với người thân, ăn xin trên phố mà sống. Có một năm tuyết rơi rất lớn, trời giá rét, nàng tưởng sắp bị đông chết. Trên đường bước đến một vị ca ca, ca ca ấy cởi áo bông ra đắp lên người nàng, khiến nàng ấm lại, còn dẫn nàng đi ăn một bữa cơm nóng hổi.
Sau này nàng lưu lạc nhiều năm, rồi trở thành sát thủ, nhưng nàng vẫn luôn nhớ tới áo bông ấm áp trên nên tuyết, còn có bữa cơm ngon nhất trên đời. Đó là thiện ý khắc sâu nhất trong trí nhớ nàng.
Nàng nghĩ nếu nàng có thể gặp lại ân nhân của nàng, nàng nhất định phải báo đáp ân tình của hắn, vượt lửa qua sông, chết cũng không sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!