Đám yểm sư vì sao phải thảo phạt Diệp Mẫn Vi? Nguyên do trong đó, ngoài người tiên đạo và đám yểm sư ra, cũng chẳng mấy ai thực sự hiểu rõ. Dân chúng chỉ xem náo nhiệt, cảm thấy rằng nếu nhiều người muốn giết nàng như vậy, tức là người này đáng chết.
Dù gì thì chuyện Diệp Mẫn Vi yểm tu thất bại cũng đã là việc của hai mươi năm trước, bách tính từng nghe danh nàng khi xưa, phần nhiều đã theo dòng chảy thời gian già yếu qua đời, chôn vùi trong bụi đất.
Tuy rằng Tạ Ngọc Châu năm nay mới mười bảy, lại không chuyên tâm học hành, nhưng cha nàng chính là đạo sĩ Hỏa Cư đời thứ bốn mươi tám của Phù Quang Tông, đại tỷ và nhị ca nàng hiện đều tu hành trong Phù Quang Tông. Tạ gia có câu: "lụa là pháp y, cửa son Tạ gia", là gia tộc buôn bán giỏi nhất trong giới tu hành, và cũng là gia tộc tu hành tốt nhất trong giới buôn bán.
Vì mối quan hệ này, nàng đối với những chuyện xưa của tiên môn biết rõ như lòng bàn tay.
"Phái yểm sư có một vị tổ sư khai sơn gọi là Vu tiên sinh, nghe nói đã chết trong tay Diệp Mẫn Vi, bọn yểm sư báo thù cho tổ sư gia, danh chính ngôn thuận mà."
Dừng một chút, Tạ Ngọc Châu cảm thán nói: "Nói đi cũng phải nói lại, chủ nhân của Mộng Khư – Vu tiên sinh, chính là tri kỷ của Diệp Mẫn Vi. Diệp Mẫn Vi ẩn cư lánh đời, bằng hữu cũng chỉ có một người này. Dù rằng sau này hai người họ đường ai nấy đi, nhưng rốt cuộc đã từng kết giao hơn năm mươi năm, thế mà Diệp Mẫn Vi vẫn có thể ra tay tàn nhẫn giết hắn, đúng là tâm ngoan thủ lạt* mà."
*Tàn nhẫn độc ác
Vân Xuyên tựa hồ nghe thấy một cụm từ mới mẻ, vừa nghiền ngẫm vừa lặp lại: "Tâm ngoan thủ lạt …. Nàng ta vì sao phải giết Vu tiên sinh?"
Tạ Ngọc Châu nhích lại gần Vân Xuyên, giơ tay vẽ một đường ngang cổ: "Âm mưu bại lộ, giết người diệt khẩu chứ sao."
"Âm mưu?"
"Chuyện đó nói ra dài lắm." Tạ Ngọc Châu khoát tay không muốn nói thêm, dừng một chút nàng nói: "À đúng rồi, tỷ tỷ làm sổ sách, suýt quên mất. Ta không biết tóc tỷ bạc sớm, sáng nay bảo tỷ tháo mũ trùm xuống không phải cố ý đâu, rất xin lỗi nhé. Bữa ăn hôm nay xem như bồi tội, tỷ cứ ăn uống thoải mái đi."
Tạ Ngọc Châu vừa bóc cam vừa thản nhiên nói: "Thật lòng mà nói, đây là lần đầu tiên ta thấy một người tóc bạc mà lại xinh đẹp đến thế, tỷ tỷ làm sổ sách, tỷ rất hợp với mái tóc trắng đấy."
Vân Xuyên ngước mắt nhìn Tạ Ngọc Châu, cũng không nói lời nào. Vốn là một khoảnh khắc ấm áp, nhưng hai người mắt to trừng mắt nhỏ hồi lâu, sự im lặng kéo dài khiến bầu không khí dần trở nên kỳ lạ và gượng gạo.
Lúc này cuối cùng Vân Xuyên cũng lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng, nghiêm túc mà nghi hoặc hỏi: "Trong tình huống này, người ta thường nên đáp lại thế nào?"
Tạ Ngọc Châu cũng hơi ngẩn ra: "Hả? Chắc là … nói cảm ơn?"
Vì thế Vân Xuyên cầm đũa, giơ lên ngang mày rồi khẽ cúi người, lưng nàng vẫn thẳng tắp, chỉ là thân trên hơi nghiêng về phía trước, khi cúi người thì lòng bàn tay xoay lại chậm rãi hạ xuống ngang eo, trông như một đóa hoa mẫu đơn trắng bị gió thổi nghiêng cánh hoa.
"Đa tạ."
Tạ Ngọc Châu bị miếng cam làm sặc, ho sù sụ.
Cũng không biết có phải do từ nhỏ bị nhốt trong nhà nên tầm mắt hạn hẹp hay không, Tạ Ngọc Châu cảm thấy vị tỷ tỷ làm sổ sách này quả thực đứng đầu trong số những người kỳ quái mà nàng từng gặp, càng hiểu rõ càng thấy kỳ quái.
Thứ nhất, Vân Xuyên hiểu lễ nghi nhưng lại thường vô lễ, từ trước đến nay cũng không gọi nàng là tiểu thư, dường như trong mắt Vân Xuyên chỉ có hai cách xưng hô là "ngươi" hoặc gọi thẳng tên.
Thứ hai, Vân Xuyên thông minh tuyệt đỉnh nhưng lại hay nghĩ ngợi viển vông, xâu chín vòng chỉ cần nhìn một cái là có thể tháo ra, ngay cả những phép tính vốn và lãi phức tạp trong tiền trang, nàng chỉ cần tính trong đầu một lượt là ra đáp án, chưa bao giờ sai sót. Thế nhưng, tư duy của nàng thì bay xa tận chín tầng mây, người khác nói chuyện với nàng, chưa được năm câu đã bắt đầu hoài nghi mình và đối phương rốt cuộc đầu óc ai có vấn đề.
Hơn nữa Tạ Ngọc Châu cũng không phải lần đầu tiên thấy Vân Xuyên ôm một chồng sổ sách, nghiêm túc nói chuyện với một cái tủ năm ngăn mà nàng gọi là Trang thúc; hoặc đứng trước một bình hoa màu chàm to đùng hỏi xem mực ở đâu; hoặc suýt nữa thì cầm cả một củ gừng sống tưởng là khoai tây mà ăn.
Những tình huống như vậy càng nghiêm trọng hơn vào ban đêm, có một lần Tạ Ngọc Châu nhìn thấy Vân Xuyên đang đứng nói chuyện với một lá cờ màu cam đỏ treo bên tủ, nàng lén lại gần nghe thử, phát hiện Vân Xuyên đang nhầm lá cờ thành mình!
Cho đến nay, thứ duy nhất Vân Xuyên chưa từng nhận sai, chính là con số và bánh quả hồng.
Mắt Vân Xuyên không nhìn rõ những thứ ở xa, nhưng chứng bệnh này cũng không phải hiếm gặp. Đại ca của Tạ Ngọc Châu cả ngày vùi đầu trong sổ sách đến nỗi hoa cả mắt, bèn đi tìm sư phó chế cho một cặp kính đá, đặt ở trên mũi là có thể nhìn rõ mọi thứ như bình thường. Đối với đề nghị của Tạ Ngọc Châu, Vân Xuyên đáp rằng nàng có kính rồi, chỉ là ngày thường xung quanh có quá nhiều người, nàng không muốn đeo.
"Ta bị choáng, nhìn thấy quá nhiều người sẽ nôn." Vân Xuyên giải thích như vậy.
Tạ Ngọc Châu vẫn là lần đầu tiên nghe nói có chứng bệnh kỳ lạ như này.
Mấy ngày sống chung, Tạ Ngọc Châu đoán Vân Xuyên có thể là khuê tú của một dòng dõi thư hương gia đạo sa sút, thất lạc người thân. Có lẽ đã chịu kích động lớn nên một đêm tóc hóa bạc, đầu óc cũng không tốt lắm, cuối cùng lưu lạc đến đây.
Thật là đáng thương đáng tiếc, cùng là kẻ trôi dạt nơi chân trời, so với Trang thúc và những đám gia đinh cứ nhìn chằm chằm vào nàng cả ngày, Vân Xuyên thân thiết hơn nhiều. Mới ba ngày, Tạ Ngọc Châu đã nhanh chóng thân thiết với Vân Xuyên, ngày nào cũng chỉ đích danh muốn Vân Xuyên đến cùng nàng ăn cơm. Nội dung câu chuyện trên bàn ăn không có gì ngoài việc Tạ Ngọc Châu làm sao để đóng vai kẻ ăn chơi trác táng, đấu trí đấu dũng với cha mẹ nàng – hai người thông minh nhất thiên hạ, nỗ lực chạy trốn.
Tối hôm ấy, như thường lệ, Vân Xuyên đến phòng Tạ Ngọc Châu để cùng nàng ăn cơm, chân còn chưa đứng vững đã bị Tạ Ngọc Châu kéo vào, tiện đà cánh cửa rầm một tiếng đóng chặt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!