"Bây giờ là ban ngày, ngươi không dùng được yểm thuật." Diệp Mẫn Vi nói.
"Chẳng lẽ cứ trốn mãi tới lúc mặt trời lặn sao?"
Ôn Từ quen thuộc với linh khí của Khiên Ti, đoán chắc đối phương là tay mơ, chưa chắc có thể tổn thương hắn. Đương nhiên càng quan trọng hơn là, hôm nay hắn đặc biệt buồn ngủ, cả mắt lẫn đầu đều đau, chỉ muốn giải quyết nhanh rồi đi ngủ một giấc.
Ôn Từ đeo kính đá lên, lập tức bị hình ảnh sau kính thạch làm chóng mặt, thứ dùng để hỗ trợ đôi mắt mười thước không phân biệt được người hay vật của Diệp Mẫn Vi, quả thật không hợp với hắn.
Hắn dùng ngón trỏ tay phải gõ gõ lên kính đá theo tiết tấu, trên kính thạch liền xuất hiện vòng tròn màu lam, vòng tròn xoay chuyển khiến tầm nhìn rõ ràng và ổn định hơn. Hắn lại tháo xuống một chiếc chuông từ trên vòng tay, đặt vào tay Diệp Mẫn Vi.
"Khi chuông vang lên, ngươi phát động Bó Tiên thuật."
Dứt lời, Ôn Từ liền bám vào những vật dụng bày biện hai bên hẻm nhỏ, vạt áo xoay nhẹ, vài bước đã nhảy lên nóc nhà. Vừa lên nóc nhà tầm nhìn lập tức rộng mở, xuyên qua kính đá liền có thể thấy phía sau đám người cắt giấy trên phố là những sợi chỉ màu lam rất dài, vẫn luôn kéo dài về phía đông nam. Đám người cắt giấy cũng phát hiện ra Ôn Từ trên nóc nhà, từng người một ra sức bò lên trên nóc nhà, lũ lượt truy đuổi Ôn Từ.
Thương Thuật, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu trốn sau bức tường cao, chỉ thấy Ôn Từ ở trên nóc nhà như đi trên đất bằng, chạy vùn vụt. Hắn cũng không ra tay, chỉ né tránh những người cắt giấy lao tới từ bốn phía, nhảy từ nóc nhà này sang nóc nhà khác, mượt mà đến nỗi như thể ngày thường hắn chính là đi đường như vậy.
Tạ Ngọc Châu nhìn lên bóng dáng Ôn Từ, thở dài: "Thân thủ của nhị sư phụ thật tốt, làm đào kép nhiều năm như vậy cũng không uổng."
Ôn Từ một đường chạy như bay, giống như con nai bảy màu nhanh nhẹn nhảy trên nóc nhà, bá tánh dưới đường kinh hô không ngớt, nhìn cảnh truy đuổi thanh thế rầm rộ này, tiếng bàn tán ồn ào. Những người cắt giấy đó nhảy lên nóc nhà truy đuổi Ôn Từ, dây chỉ sau lưng bọn chúng không còn bị nhà che khuất, quỹ đạo liền hiện rõ mồn một.
Trong ánh nắng gay gắt, sợi chỉ màu lam trong tầm nhìn kính đá dần hội tụ, chỉ thẳng tới một tòa cao lầu bốn tầng ở hướng đông nam. Ôn Từ chạy nhanh về phía đó, tránh né người cắt giấy nhào tới, rút dao găm trong giày ra, nhảy lên cao c*m v** thanh xà dưới mái hiên, xoay người một cái nhảy lên mái hiên lầu ba tòa cao lầu kia, phóng lên bệ cửa sổ tầng bốn, lăn vài vòng rồi tiếp đất.
Ôn Từ ngẩng đầu, chỉ thấy trong phòng có một nam nhân trung niên lùn và vạm vỡ đang đứng. Nhìn cách ăn mặc thì giống một thợ thủ công bình thường, tay đầy vết chai, trong tay cầm một chiếc hộp hình vuông, ở giữa hộp đang phát sáng một viên thương tinh.
Nam nhân rõ ràng hoảng hốt, liên tục lùi về phía sau, trong phòng có bảy tám người cắt giấy nhào tới muốn bắt Ôn Từ, Ôn Từ vung dao găm trực tiếp xé toạc mấy người, giấy trắng lả tả rơi xuống. Ôn Từ cúi thấp người tránh thoát một cú đấm của người đối diện, quát lớn: "Chính là lúc này!"
Chuông bỗng nhiên leng keng vang lên, trong căn phòng chật hẹp cuồng phong gào thét, Diệp Mẫn Vi lập tức cưỡi gió mà đến, cánh tay nàng và Ôn Từ buộc vào nhau, tay còn lại nắm lấy Tạ Ngọc Châu.
Bó Tiên thuật trói Diệp Mẫn Vi tới, Diệp Mẫn Vi kéo theo Tạ Ngọc Châu, còn Tạ Ngọc Châu lại lôi cả Thương Thuật theo. Trong phòng đột nhiên xuất hiện một chuỗi ba người liền kề, như một cái roi dài quất tới, bàn tay đang vung loạn xạ của Thương Thuật nói trùng hợp cũng trùng hợp thật, liền vung trúng mặt tên linh phỉ kia.
Chỉ nghe một tiếng bạt tai giòn tan, linh phỉ kia bị tát mạnh đến mắt đầy sao sáng, liên tục lùi về sau, trực tiếp ngã lăn ra khỏi cửa sổ đang mở rộng.
Vạn Tượng Sâm La xoay tròn nhanh chóng, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi cởi trói, linh lực ấy xoắn thành dây thừng lao thẳng đến chỗ linh phỉ, trói chặt hắn trước khi hắn rơi xuống đất, treo lơ lửng giữa không trung.
Người nọ đôi tay trói ngược, lủng lẳng trong không trung, trông chẳng khác gì một con dã thú bị lưới treo lên giữa rừng núi.
Ôn Từ nhảy theo qua cửa sổ, trượt theo mái hiên xuống, đáp xuống đất vững vàng, giống như đang biểu diễn tạp kỹ. Hắn phủi phủi bụi trên người, ngẩng đầu nhìn nam nhân đang đung đưa dưới mái hiên giữa không trung, cau mày mắng.
"Đã làm linh phỉ mà còn nghênh ngang như vậy, giữa ban ngày ban mặt mà chơi trò cướp giật, không biết thu liễm một chút à? Không thể đợi đến buổi tối sao? Nhất định phải là ban ngày tới, buổi tối ta lôi ngươi từ trong chăn ra đuổi ngươi chạy khắp đường ngươi bằng lòng không?"
Nếu Tạ Ngọc Châu có mặt, nhất định sẽ cảm thán nhị sư phụ của nàng vì buồn ngủ mà mất cả lý trí rồi.
Linh phỉ liều mạng mà giãy giụa, giống như một con giun đất vùng vẫy vừa đào từ trong đất lên. Người cắt giấy dưới đường đã dừng lại, ngơ ngác mà đứng tại chỗ, chen chúc chật kín hẻm nhỏ dưới lầu.
Khi Diệp Mẫn Vi và những người khác chạy từ trên cầu thang xuống tới, Ôn Từ đã tháo xuống kính đá trả lại cho Diệp Mẫn Vi, Diệp Mẫn Vi đeo kính đá lên, bắt chước Ôn Từ dùng ngón trỏ tay phải gõ gõ kính đá, vòng tròn màu lam trước mắt xoay chuyển, tầm nhìn lại trở nên rõ ràng.
Tầm nhìn rõ nét, Ôn Từ thong thả tiến lại gần tên bị bắt kia, hắn do vừa rồi truy đuổi mà sắc mặt phiếm hồng, thực sự là mặt như hoa hải đường. Giữa ban ngày nhìn thấy Ôn Từ tỉnh táo thế này, thật sự là hiếm có.
Ôn Từ moi ra linh khí hình vuông từ trên tay nam nhân bị treo, lật qua lật lại trong tay, chiếc hộp ấy chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, hộp gỗ sơn mài khắc hoa văn phức tạp cơ quan tinh xảo thoáng qua một tia ánh sáng vàng dưới ánh mặt trời.
"Lâu rồi không thấy, hộp Khiên Ti đã mòn tròn một góc rồi." Ôn Từ nhàn nhạt cảm thán.
Tạ Ngọc Châu tò mò hỏi: "Đây chính là linh khí có thể phát động Khiên Ti thuật sao?"
Ôn Từ vận chuyển hộp Khiên Ti, ánh mắt lại trầm xuống: "Chủ ti không nằm trên người tên này."
Dưới hộp Khiên Ti có hàng ngàn sợi tơ nhỏ nối với vô số hình nhân, phía trên có một sợi chủ ti buộc lên ngón trỏ chủ nhân, dùng kinh mạch ngón trỏ kết nối với tâm niệm. Rõ ràng vừa nãy người này đang khống chế đám người giấy, chủ ti trên người hắn đã bị rút ra từ khi nào?
Lúc này tên linh phỉ bị trói chặt cố gắng quay người sang, mặt xám mày tro đen nhẻm, đột nhiệt như thấy thứ gì đó mà ánh mắt sáng lên, vội vã hô lớn: "Tôn ca! Tôn ca cứu ta với!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!