Đang cảm thán rất nhiều, Tạ Ngọc Châu nhích người về phía trước, lại gần Ôn Từ rồi nói: "Vu tiên sinh, ngày nào ta cũng gọi ngài là Vu tiên sinh, nhưng không biết tên thật của ngài gọi là gì?"
Chủ nhân Mộng Khư cúi đầu nhìn nàng một cái, nhàn nhạt nói: "Vu Ân Từ."
Tạ Ngọc Châu trầm mặc một lát, lộ ra biểu cảm đã hiểu, nói: "Cũng phải, thời buổi bây giờ ai hành tầu giang hồ mà còn dùng tên thật chứ, ngài không muốn nói cũng bình thường thôi, cái biệt danh Ôn Từ này cũng rất dễ nghe."
Tạ Ngọc Châu nói đến đây, liền lòng sinh nghi hoặc. Mình thấu hiểu lòng người như thế, tại sao Ôn Từ lại dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc để nhìn mình? Vừa rồi chẳng phải hắn nói mình tên là Ôn Từ sao? Thế chẳng phải là nói rõ không muốn nàng tiếp tục truy hỏi tên thật nữa sao.
Tạ Ngọc Châu hoàn toàn không suy xét đến khả năng hai chữ "Vu Ân" này đọc liền sẽ bị nàng nghe nhầm thành "Ôn", liền đổi chủ đề, quay lại chuyện chính, nói: "Ta cứ gọi ngài là Vu tiên sinh, ngài lại là yểm sư, quá dễ bại lộ rồi. Chẳng phải còn có người đang đuổi giết ngài nữa mà? Ta cảm thấy ta phải đổi xưng hô thôi."
"Ồ? Ngươi muốn gọi ta là gì?"
"Ta gọi ngài là nhị sư phụ nhé!"
Gió đêm ào ào thổi qua khiến Ôn Từ lảo đảo một cái, hắn chậm rãi xoay người nhìn Tạ Ngọc Châu, nhướng mày lặp lại: "Nhị sư phụ?"
"Đúng vậy! Là thế này, ngài xem ba người chúng ta đồng hành, quan hệ này nói thế nào được? Khó mà nói nha! Nhưng nếu hai người các ngài đều là sư phụ ta, hai sư phụ dẫn theo một đồ đệ ra ngoài rèn luyện, vậy rất hợp lý rồi." Tạ Ngọc Châu đúng tình hợp lý, mặt mày hớn hở.
Ôn Từ chỉ vào Diệp Mẫn Vi: "Dựa vào đâu nàng ta là đại sư phụ, ta là nhị sư phụ?"
Diệp Mẫn Vi đang nằm rạp bên mạn thuyền, ngón tay vô thức vẽ vẽ, rõ ràng vẫn đang nghĩ đến linh mạch đồ của nàng, hoàn toàn không tham gia vào cuộc thảo luận.
"Chuyện này thì phải có thứ tự đến trước đến sau, hơn nữa nói về tuổi tác, đại sư phụ cũng lớn hơn ngài. Nghe đạo có trước có sau, mỗi người có sở trường riêng, cái đó không quan trọng!"
Tạ Ngọc Châu vội vàng trấn an.
Ôn Từ lạnh lùng nhìn chằm chằm Tạ Ngọc Châu, ánh mắt ấy khiến người sau dần dần thu lại nụ cười, hắng giọng, ngồi nghiêm chỉnh nói: "Thật ra ta mấy ngày nay thấy ngài thi triển yểm thuật xuất thần nhập quỷ, cũng muốn học hỏi ngài một chút."
Ôn Từ lập tức dứt khoát từ chối: "Không được."
"Ngài đừng vội từ chối như vậy mà! Ngài chẳng phải nói ta ân cần lại quan tâm đại sư phụ sao, nếu ngài nhận ta thì cũng có đồ đệ như vậy! Ngài cứ suy nghĩ trước đã, ta không vội, ta cứ coi ngài là sư phụ mà kính trọng."
Tạ Ngọc Châu cũng chẳng ngại ngùng gì, cha nàng thường nói thời cơ quan trọng nhất, chỉ cần mặt đủ dày, nàng chiếm được chỗ trước đã rồi tính sau.
Thế là từ sau đó, bất kể Ôn Từ phản ứng như thế nào, Tạ Ngọc Châu vẫn cứ gọi Diệp Mẫn Vi là đại sư phụ, gọi Ôn Từ là nhị sư phụ.
Ôn Từ phiền đến mức không chịu nổi, nói với Diệp Mẫn Vi: "Đêm đó ở trên Phù Chu, ta nên ném đồ đệ của ngươi xuống thuyền."
"Nàng cũng là đồ đệ của ngươi."
"Nàng lúc nào là đồ đệ của ta?"
"Ta nghe nói rằng đồ đệ khiến sư phụ trở thành sư phụ. Nói như vậy, nàng gọi ngươi là sư phụ, ngươi chính là sư phụ của nàng."
Diệp Mẫn Vi nói chuyện như điều hiển nhiên, Ôn Từ trừng mắt tức đến nghẹn lời.
Ba người bọn họ mỗi ngày nghỉ ngơi vào ban ngày, hành động vào ban đêm, thực sự chính là ngày ngủ đêm đi. Sau bảy ngày loanh quanh một hồi thì tới được Thanh Dương Độ ở Ký Châu phía bắc. Có một lần yểm thú của Diệp Mẫn Vi truyền ra tin tức chính là ở nơi này, nhưng chỉ ba ngày sau đã biến mất, trong thời gian đó cũng không để lại linh khí hay thương tinh. Tiên môn cùng yểm sư cũng chưa kịp bắt được nó, có lẽ nó đi ngang qua nơi đây để tới chỗ khác.
Bọn họ vừa đến đây không lâu, dừng chân tại một tửu lâu. Thanh Dương Độ vốn là một địa phương nhỏ, tửu lâu này quy mô cũng không lớn, nhưng làm ăn lại vô cùng thịnh vượng. Từ lúc bọn họ ngồi xuống khách khứa kéo đến không ngớt, lúc này đại sảnh to lớn đã chật kín khách nhân với muôn hình muôn vẻ, ai nấy đều nói chuyện ầm ĩ, tiếng người ồn ào.
Bọn họ một hàng ba người liền ngồi trong một góc nhỏ hẻo lánh của tửu lâu. Ôn Từ gục trên bàn, vùi đầu trong khuỷu tay, mặt càng áp càng thấp, như thể lập tức sắp chìm vào mộng đẹp.
Theo kế hoạch, bọn họ phải dừng chân ở đây vài ngày, tìm kiếm manh mối có liên quan đến yểm thú.
Trong làn hơi nóng bốc lên từ rượu và thức ăn, phía trên những đầu người qua lại đong đưa, ánh nắng mờ mịt lượn lờ. Từ trong ánh nắng mờ mịt ấy lướt qua một lá cờ rách nát mờ nhòe phất phơ, có giọng nói vang lên trong tiếng ồn ào.
"Xui xẻo rồi, thật là xui xẻo! Ông chủ hôm nay ông gặp xúi quẩy rồi!"
Người tới mặc một bộ đạo bào màu xanh đen, toàn thân cùng mắt trái quấn đầy vải trắng, tay múa may cây gậy trúc như đang giả thần giả quỷ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!