Chương 17: Đồng hành

Thời gian thầy bói đi ngủ thực sự quá sớm, trong khi trong thành đang lúc náo nhiệt, trên đường dòng người tấp nập, tiếng người ồn ào vang vọng khắp tửu lâu. Ba người Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ, Tạ Ngọc Châu vẫn đang ngồi trong nhã gian, bị tiếng ồn náo nhiệt ngoài lâu vây quanh.

Tạ Ngọc Châu nhớ tới chính sự, vội vàng lấy từ trong ngực ra kính thạch và vòng tay mà nàng rất vất vả để bảo vệ, đồng loạt đưa cho Diệp Mẫn Vi.

"Đồ đều ở đây, ta cất rất kỹ. Sư phụ, ngài xem có bị rơi vỡ gì không, còn có thể sửa không."

Tạ Ngọc Châu nhớ lại lời Diệp Mẫn Vi nói trước khi bị gió cuốn đi, thở dài nói: "Mấy thứ này không phải do ngài làm thì còn có thể là ai làm?"

Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn Ôn Từ, Tạ Ngọc Châu không rõ nguyên do cũng nhìn về phía Ôn Từ, rồi bỗng mở to mắt đầy kinh ngạc.

Ôn Từ hơi nhướng mí mắt liếc qua kính thạch và vòng tay, rồi nhẹ nhàng thản nhiên buông ra một câu kinh thiên động địa: "Là ta làm đấy, sao nào?"

Tạ Ngọc Châu sững sờ nửa ngày, đầu óc xoay chuyển nhanh như bay.

"Vậy là…. không phải ngài vì phát hiện sư phụ tự chế tạo linh khí mà đoạn tuyệt với người, từ đầu ngài đã là đồng mưu của sư phụ rồi!"

"Đồng mưu?"

Ôn Từ cười khẩy một tiếng, không để bụng: "Ta bệnh nặng trong người không thể tự do, nàng bụng đầy ý tưởng điên rồ khó có thể thực hiện. Thế là nàng chữa bệnh cho ta, ta giúp nàng chế tạo linh khí, ta cần đầu óc của nàng, nàng cần tay của ta, đây là giao dịch công bằng."

"Vậy… yểm thú của sư phụ phát tán những linh khí đó ra ngoài …"

"Gần như đều do ta làm. Nhìn ta như vậy làm gì? Muốn bảo ta làm thêm một lô nữa à? Đừng có mơ, ta chỉ dựa theo bản vẽ của nàng làm ra, giờ nàng không còn vẽ được nữa, thần tiên cũng không làm ra được linh khí."

Ngừng một lát, Ôn Từ cầm lấy chiếc vòng tay vàng, cân nhắc trên tay: "Đến nỗi cái Vạn Tượng Sâm La này, vốn dĩ chính là sản phẩm chưa hoàn chỉnh. Nàng đem mỗi loại thuật pháp chế thành linh khí khác nhau, lại nảy ra ý tưởng điên rồ, muốn gom tất cả thuật pháp vào một linh khí duy nhất, bản vẽ linh mạch phức tạp quá, ta làm đến một nửa thì không làm nổi nữa."

"Yểm thú cũng thật tinh mắt, những thứ tốt đều bị nó cướp đi, chỉ để lại cái đồ rách nát này."

Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một chút, lấy từ trên người ra túi Càn Khôn vẫn luôn mang theo bên mình. Chiếc túi trong thì bình thường ấy có thể cất chứa cả núi vật cao khổng lồ, ngày thường nàng vẫn dùng để cất kính thạch và các công cụ khác.

"Yểm thú để lại cho ta không chỉ có chiếc vòng tay này, mà còn cả những thứ này nữa." Diệp Mẫn Vi đổ chiếc túi ra lòng bàn tay, lách cách rớt ra một đống đá màu lam. 

Ôn Từ khi nãy còn thản nhiên gắp thức ăn, vừa thấy đống đá đó thì sắc mặt đại biến, tay chân lanh lẹ lập tức giữ lấy tay nàng, che lại những viên thương tinh đó, tay còn lại vung lên đóng sập tất cả cửa sổ. Hắn trầm giọng nói: "Mau cất đi!"

Tạ Ngọc Châu nhìn đến đôi mắt thẳng tuột, lắp bắp nói: "Đây là… là thương tinh sao? Nhiều thương tinh như vậy sao!"

Thương tinh cũng là kiệt tác của Vạn Vật Chi Tông. Đối với linh khí, nó giống như gió đối với cối xay gió, nước đối với thuyền, chính là ngọn nguồn sức mạnh của linh khí. Nếu linh lực của linh khí trong thương tinh bị tiêu hao hết, linh khí sẽ không thể phát động, cần phải thay viên thương tinh mới.

Không ai biết nguyên liệu của thương tinh là gì, làm sao để chế tạo ra nó, vì vậy ngoài những viên thương tinh yểm thú thỉnh thoảng ném ra ngoài, không còn có thương tinh mới sinh ra. Bởi thế giá cả của thương tinh trên chợ Quỷ vượt xa vàng bạc, thậm chí vượt xa rất nhiều linh khí.

Một nắm thương tinh mà Diệp Mẫn Vi vừa lấy ra, còn quý giá hơn cả ngàn lượng bạc trắng kia. Ôn Từ nghiêm giọng hỏi: "Trong tay ngươi còn bao nhiêu thương tinh?"

Diệp Mẫn Vi mở rộng miệng túi Càn Khôn, đưa đến trước mặt Ôn Từ. Ôn Từ duỗi tay vào dò xét, sắc mặt liên tục biến đổi.

Tạ Ngọc Châu tò mò hỏi: "Sư phụ có bao nhiêu thương tinh vậy?"

Một cánh cửa sổ chậm rãi mở ra, Ôn Từ chỉ về phía đỉnh hình cung khổng lồ ở đằng xa ngoài cửa sổ: "Nhìn thấy kho lương thực kia không?"

"Ừm."

"Chất đầy." 

"Chất… chất đầy?" Tạ Ngọc Châu suýt chút nữa cắn trúng lưỡi.

Giờ phút này phú ông số một Giang Đông, không phải là lão cha Tạ Chiêu ở thành Kim Lăng của nàng nữa, mà nên là vị sư phụ vừa mới nhận trước mắt nàng đây. 

Trong cả đầu óc khiếp sợ, đột nhiên Tạ Ngọc Châu như được khai sáng, nhớ đến việc chế tạo thuật pháp thành linh khí, vốn là âm mưu hợp tác giữa chủ nhân Mộng Khư và Vạn Vật Chi Tông. Nếu nói sư phụ nàng là chủ mưu, thì chủ nhân Mộng Khư cũng xuất lực không nhỏ, hai người này rõ ràng là châu chấu cột trên một sợi dây thừng.

Nếu trước đây là châu chấu cột trên một sợi dây thừng, dây thừng ấy lại gây ra bao nhiêu hỗn loạn, nếu tiếp tục loạn thì ai cũng thiệt, bây giờ càng nên đồng tâm hiệp lực lại!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!