Có câu rằng ngũ hồ tứ hải đều là bằng hữu, lúc mặt trời ngả về tây, thầy bói cổ quái cùng ba người xui xẻo kia cùng ngồi ăn tối trong tửu lâu mà Tạ Ngọc Châu đã ăn trưa lúc ban ngày.
Ánh mắt Tạ Ngọc Châu đảo qua lại giữa Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, thầm nghĩ thật là mặt trời mọc đằng tây rồi, ai mà ngờ được Vạn Vật Chi Tông và chủ nhân Mộng Khư lại có thể ngồi chung một bàn ăn cơm cơ chứ?
Nhìn thấy chuyện hiếm lạ, khiến thọ mệnh của người ta dài hơn. Bao nhiêu tuổi thọ bị hao tổn vì đuổi chó khắp phố hôm nay đều được bù lại rồi.
Ôn Từ một chút cũng chẳng coi mình như người ngoài, hắn đánh giá thầy bói kia, đảo khách thành chủ hỏi: "Tạ tiểu thư, không định giới thiệu vị bằng hữu này của ngươi chút sao?"
Tạ Ngọc Châu lập tức phục hồi tinh thần lại, hắng giọng, giới thiệu đại ân nhân của nàng với hai người — Thương Thuật tiên sinh.
Không lâu trước đó, khi Tạ Ngọc Châu cùng với con chó hoang đang vật lộn rơi vào cục diện bế tắc, vị thầy bói tên Thương Thuật này như thần binh trời giáng. Hắn dùng một cái bánh bao thịt thu hút sự chú ý của chó hoang, Tạ Ngọc Châu nhân cơ hội mà lên, lúc này mới có thể đoạt lại vòng tay từ trong miệng chó hoang.
Tạ Ngọc Châu vui mừng được một chốc thì lại nhớ ra, vòng tay lấy lại được thật đấy, nhưng sư phụ hôm nay nàng vừa mới bái thì mất rồi. Thấy nàng hết đường xoay sở, thầy bói liền bói cho nàng một quẻ, sau đó dẫn theo nàng đi chưa đến một tuần trà, bọn họ liền nhìn thấy Diệp Mẫn Vi.
Tạ Ngọc Châu sống động như thật thuật xong đoạn chuyện này, thầy bói lại tiếp tục cảm thán: "Xui xẻo thật xui xẻo, các vị thực sự xui xẻo, không chỉ trước đây xui, hôm nay xui, mà sau này cũng sẽ còn xui tiếp nữa."
Tạ Ngọc Châu không khỏi căng thẳng lên, rốt cuộc nửa tháng này nàng trốn ra khỏi gia môn thì bị bắt về, muốn xem yểm thuật thì rơi vào ác mộng, vừa mới bái sư phụ thì sư phụ lại mất tích, mức độ xui xẻo này quả thật đúng như lời thầy bói nói.
Nàng hỏi: "Thương Thuật tiên sinh, chuyện này là sao vậy, có cách nào phá giải không?"
Thầy bói đưa bàn tay quấn đầy vải trắng ra, sau khi ngón tay linh hoạt mà bấm tính toán một phen, thở ra một ngụm khí dài: "Theo tình hình hiện tại, cần phải có một người sinh vào năm dương, tháng âm, ngày dương, giờ âm đồng hành cùng ngài, mới có thể hóa giải."
"Ở đây liền có một người sinh vào năm dương tháng âm ngày dương giờ âm." Ôn Từ chỉ sang Diệp Mẫn Vi ngồi bên cạnh.
Thầy bói quay đầu nhìn sang, nói năng hùng hổ đầy lý lẽ: "Muốn xoay chuyển vận thế của một mình Tạ tiểu thư, chỉ cần một người mang sinh thần như thế là đủ, nhưng nếu muốn xoay chuyển vận thế của ba vị đang ngồi đây, thì cần tới hai người có sinh thần như vậy."
"Vậy người còn lại chắc là …"
"Không sai, tại hạ cũng là người sinh vào năm dương tháng âm ngày dương giờ âm. Nếu đồng hành cùng tại hạ, liền có thể trừ tà tránh họa, mỗi ngày ta chỉ thu từng này, rất rẻ." thầy bói giơ ba ngón tay.
Ôn Từ cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn thầy bói như thể đang nhìn một kẻ lừa đảo.
Thầy bói lại tiếp tục kể về hồi nhỏ mình làm sao bị hỏa hoạn thiêu cháy toàn thân, trọng thương mà không chết từ đó sinh ra thần thông. Đừng nhìn cả người quấn đầy băng vải che vết thương, nhưng tâm tựa gương sáng, bói đâu trúng đó.
Diệp Mẫn Vi cắt ngang lời hắn, như thể lần đầu tiên nghe thấy mấy chuyện kiểu này, ánh mắt đầy hiếu kỳ hỏi: "Ngươi có thể tiên đoán vận mệnh?"
"Đó là điều hiển nhiên." thầy bói không chút do dự.
"Vậy làm sao ngươi có thể tiên đoán?"
"Cô nương từng nghe qua dịch quẻ chưa?"
Thầy bói thành thạo lấy từ trong ngực áo ra ba đồng tiền, tung lên mặt bàn. Ba đồng tiền kia xoay một vòng rồi lắc lư mà nằm yên, thầy bói chỉ vào đồng tiền đấy nói: "Cô nương mời xem, đồng tiền rơi sinh âm dương, đó là một hào. Sáu hào thì thành một quẻ, có thể bói được chuyện quá khứ tương lai, cát hung họa phúc."
Diệp Mẫn Vi cúi đầu nhìn ba đồng tiền, dùng tay lần lượt lật từng mặt một: "Nhưng vận mệnh của con người, sao lại quy về ba đồng tiền này?"
Ba đồng tiền thì làm sao liên quan đến vận mệnh? Thầy bói vừa nhớ lại vừa nói: "Trong 《Kinh Dịch》nói …"
"《Kinh Dịch》nói thiên; địa; nhân là tam tài, kết hợp tam tài rồi chia đôi mà thành sáu hào, tổng cộng sáu mươi bốn quẻ, mỗi quẻ mỗi hào đều có tỏ rõ. Nhưng vì sao lại như vậy?"
"Vì sao? Ngài nói vì sao, là muốn hỏi …"
Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một chút, chỉ vào thức ăn trên bàn: "Ví dụ như món ăn này, ngươi biết nguyên liệu nấu thành là thịt gà với nấm, cũng đã nếm được hương vị của món, nhưng nó được nấu như thế nào? 《Kinh Dịch》cũng thế. Biết được quẻ tượng, cũng biết được chỉ thị của quẻ tượng, nhưng làm sao quẻ tượng đưa ra được những chỉ thị đó? Cái gọi là âm dương; càn; đoái; ly; trạch; tốn; khảm; khôn; chấn, ta cảm thấy cách giải thích này quá mơ hồ, nếu nhất định phải do con người giải nghĩa thì chắc chắn sẽ có sai sót, đáng lẽ phải có cách đo lường chính xác bằng số học và hình học. Như vậy mọi con đường của vận mệnh, đều không còn là lời nói hàm hồ, đều có thể xác định một cách chính xác."
Thầy bói tròn mắt nhìn Diệp Mẫn Vi, Diệp Mẫn Vi kết luận: "Vì vậy, mối liên hệ giữa vận mệnh và quẻ tượng, đến tột cùng là tồn tại thông qua con đường như thế nào? Tất cả nhân quả thế gian hẳn nên có một hệ thống diễn giải rõ ràng, lớp lớp gỡ rối, vòng vòng liên kết với nhau hay sao?"
"Ta không hiểu ngài đang nói cái gì… Lòng người làm sao có thể đong đếm bằng con số?"
"Nếu lòng người không thể dùng con số đong đếm, vậy ba đồng tiền này, sáu hào này, sáu mươi bốn quẻ này ở trên tay ngươi rốt cuộc là gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!