Thế sự cuồn cuộn không ngừng, hè qua đông tới, vật đổi sao dời.
Vào năm sau Đại Luận Đạo, Ngự Linh Cục và học cung thiên hạ được thành lập.
Từ đó trên đời không còn linh phỉ, danh xưng "Linh giới sư" thay thế vị trí ấy.
Thái Thanh Đàn Hội cùng triều đình đặt định luật pháp chung, những ai dùng linh khí làm điều phạm pháp vẫn nghiêm trị không tha, còn nếu không làm điều ác thì sẽ do học cung thiên hạ quản lý.
Ngự Linh Cục được Vạn Vật Chi Tông truyền cho phương pháp luyện chế thương tinh, khảo sát cá khoáng sản nguyên thạch khắp thiên hạ, lên kế hoạch khai thác do triều đình quản lý, nghiêm cấm tự ý đào bới. Ở cửu châu, lập ra năm xưởng tinh luyện thương tinh, đều do quan phủ cử người xây dựng, Tế tửu Lâm Tuyết Canh của học cung thiên hạ đích thân đến giám sát.
Nghe nói, quanh thân nàng cả ngày sương khói lượn lờ, bên cạnh luôn có một con bạch lộc theo sát, nàng gọi con bạch lộc đó là sư phụ.
Có lẽ chính vì lý do ấy trên cung huy của học cung thiên hạ có vẽ họa tiết con hươu.
Đến năm thứ ba sau khi học cung thiên hạ thành lập, mở rộng cửa cung, quảng thu học sinh khắp thiên hạ, chia thành ba bộ mười hai khoa. Các nơi tuyển chọn hiền tài, người đổ xô đến học cung thiên hạ không kém gì sĩ tử dự khoa cử.
Năm thứ năm Ngự Linh Cục thành lập, lập ra Cơ Tạo Tư, phối hợp với học cung thiên hạ, sản xuất hàng loạt linh khí do học cung thiên hạ nghiên cứu chế tạo.
Năm thứ mười học cung thiên hạ thành lập, Ninh Châu – nơi đặt học cung cỏ cây nhà cửa, đường xá ngựa xe đã hoàn toàn khác biệt so với những châu khác, người đương thời thường nói: "Bước vào Ninh Châu, như thấy thiên cảnh."
Cùng năm đó thiên tử băng hà, tân hoàng đăng cơ. Tân hoàng chưa đầy sáu tuổi, Vệ Uyên đảm nhiệm chức phụ chính đại thần, quyền khuynh thiên hạ.
Năm thứ mười ba Ngự Linh Cục thành lập, Vệ Uyên hạ lệnh lập ra các chức khiển linh quan tại các châu phủ, chuyên trách các việc liên quan đến linh khí trong đời sống dân chúng, do Ngự Linh Cục thống nhất quản lý.
Cùng năm đó, học cung thiên hạ cử mười chín đệ tử rời cung phân bổ đến các châu phủ, đảm nhiệm chức khiển linh quan.
Loạn linh khí chính thức trở thành biến linh khí, thứ từng khiến bá tánh cửu châu lo sợ bất an, nghe danh đã sợ, nay trở thành khởi đầu cho một nhân gian mới.
Vật đổi sao dời, bóng câu qua khe cửa.
Thấm thoắt đã hai mươi bảy năm kể từ khi học cung thiên hạ thành lập.
Giữa những cung điện nguy nga kéo dài ven hồ, rừng cây xanh rì, tiếng ve râm ran không ngớt. Ở dãy hành lang phía tây rèm trúc rủ xuống, đung đưa theo gió, vọng lại tiếng gọi hăng hái mà bồng bột của các thiếu niên.
"Ôn thủ sư! Ôn thủ sư!"
Một người đàn ông đứng giữa những tấm rèm trúc đang bay phất phơ, quay đầu nhìn về phía đám thiếu niên đang chạy tới.
Người ấy trông như gần ba mươi tuổi, làn da trắng nõn, ngũ quan sắc sảo, không giống dung mạo người Trung Nguyên bình thường, tuấn mỹ tuyệt luân, như một con dao găm được khắc hoa tỉ mỉ, sắc bén vô song.
Năm tháng trôi qua như đã bôi một lớp sáp lên chuôi con dao ấy, khiến ánh sáng của nó trở nên nhu hòa mà vẫn ẩn tầng sát khí.
Hắn đứng trong hành lang, mặc áo bào cổ tròn màu lam đậm, cổ tay và cổ áo đều là đỏ thạch lựu rực rỡ, thắt lưng da buộc kim sắc, ngón tay đeo nhẫn vàng lấp lánh sáng ngời.
Giữa một học cung nền nã, hắn nổi bật như sắc màu trong tranh thủy mặc, rực rỡ tự nhiên, không theo khuôn phép.
Ba thiếu niên kia vừa chạy vừa hất rèm trúc bay lên, thở hổn hển đứng trước mặt hắn.
Một thiếu niên mặt dài lanh lợi chỉ vào bạn mình bên cạnh: "Ôn thủ sư, Văn Nhân Hâm lại chế tạo ra thứ mới nữa rồi!"
Ánh mắt Ôn Từ chuyển sang người mà hắn chỉ. Đứa trẻ ấy vóc dáng hơi cao, thân hình như hạc, mắt sáng như ngọc.
Thiếu niên tên Văn Nhân Hâm lấy từ trong lòng ra một tấm gương đồng, thẳng lưng tự tin mà đưa cho Ôn Từ.
Ôn Từ cầm lấy tấm gương xoay lại nhìn trước nhìn sau, rồi nói: "Đây chẳng phải là gương đồng của Y Khương sao?"
"Đúng rồi, chính là gương mà lần trước nàng ấy dùng để vẽ mày trong giờ học bị Tống tiên sinh thu ấy! Là nhờ ngài giúp lấy lại, vì biểu đạt sự cảm ơn với ngài, Y Khương quyết định hiến cái gương này làm linh khí!"
Thiếu niên lanh lợi mà lắm lời giải thích, tay chỉ vào cô nương bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!