Trên đường phố, trong tiếng người náo nhiệt và hân hoan, tiếng bánh xe, tựa như một giấc mơ đến từ tám mươi năm trước.
Một đôi ủng xanh đen xoay hướng, Ôn Từ quay đầu lại, rời khỏi đám đông đang quỳ lạy trước tượng Thần Kết.
Hắn chầm chậm đi qua tòa thành hồi sinh này, bá tánh đi ngang qua đều quay đầu lại nhìn hắn, thấp giọng trầm trồ cảm thán.
Có người nhiệt tình chào hỏi hắn, nói với hắn rằng: "Ngài đúng là đẹp quá chừng, ta chưa từng thấy ai tuấn tú như ngài!"
Họ cũng giống hệt tám mươi năm trước, khi hắn dùng cơ thể đứa trẻ đặt chân đến nơi này. Khi đó họ vây quanh hắn, tò mò kêu lên: "Nhìn kìa, có một đứa bé giống như thiên tiên đến kìa!"
Người trong tòa thành này cho rằng hắn xuất hiện vào ngày lạc đăng, chỉ sợ là đồng tử dưới trướng thần minh, vì thế dốc lòng chăm sóc, lo cho hắn ăn mặc, còn tìm một gia đình tốt để nuôi dưỡng hắn.
Ôn Từ có chút hoảng hốt, những ký ức chôn giấu nơi sâu thẳm nhất lần lượt hiện lên.
Suốt bao năm nay, hắn chỉ nhớ đến những ánh mắt đỏ ngầu đầy thù hận, nhớ đến thi thể ngổn ngang khắp phố phường cùng máu tươi đầm đìa, chúng cứ lặp đi lặp lại trong ác mộng, chưa từng phai mờ chút nào.
Thế nhưng khi hắn từng bước đi dọc theo con phố ấy về phía trước, những máu tươi đầm đìa và núi xác biển máu ấy dường như cũng từ từ lùi lại. Từ trong đó hiện ra những con người hiền lành, nhiệt tình vẫn sống động như xưa, là những phố hẻm sạch sẽ náo nhiệt treo đầy đèn lồng, là bầu trời xuân trong xanh.
Là nhân gian mà khi còn sống sau cánh cổng cao tường dày hắn từng tha thiết khao khát.
Cuối cùng từ trong ký ức ấy bước ra một đứa trẻ gầy gò làn da trắng bệch, nó có đôi mắt sâu thẳm, nơi cổ mang một vết bớt dài mảnh như dải lụa đỏ, đỏ đến chói mắt.
Ôn Từ dừng bước lại.
Đứa trẻ ấy như đang đứng giữa ranh giới của biển máu núi xác và nhân gian bình yên, chăm chú nhìn Ôn Từ.
"Đã có ai đến cứu bọn họ chưa?" cậu bé đặt câu hỏi với Ôn Từ.
Ôn Từ từ từ lắc đầu.
"Đã có ai đến cứu ngươi chưa?" cậu bé lại hỏi.
Ôn Từ lại lắc đầu lần nữa.
Cậu bé im lặng cúi đầu, có lẽ đứa trẻ này vẫn luôn ẩn nấp trong cơn mộng của Ôn Từ, suốt mấy chục năm bị giày vò, luôn mong mỏi một cơ hội được cứu rỗi.
Nó lại ngẩng đầu lên hỏi: "Có ai sẵn lòng yêu ngươi không? Có ai sau khi biết hết mọi điều về ngươi, vẫn cần ngươi, vẫn yêu ngươi không?"
Ôn Từ cuối cùng cũng gật đầu.
Biển máu dần tan biến, nhân gian náo nhiệt phồn hoa ấy dần dần thay thế tất cả, thân thể đứa bé dần trở nên trong suốt dưới ánh nắng trong xanh.
Cậu bé cong mắt mỉm cười, rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi.
"Thật tốt, ngươi đã được cứu rồi."
Khi giọng nói thốt ra, đứa bé đã đồng hành cùng hắn bao năm rốt cuộc tan biến hoàn toàn trong ánh mặt trời, tan vào dòng người tấp nập trên phố.
Âm thanh xiềng xích vang vọng bên tai Ôn Từ suốt bấy lâu, trong khoảnh khắc ấy bỗng dưng tan biến.
Hắn như cuối cùng đã có thể sống trọn một kiếp với quá khứ của chính mình.
Tại con hẻm hẻo lánh của tòa thành hồi sinh này, Vệ Uyên đang đứng tựa tường trong bóng tối, chợt thấy dưới chân mình, trong ánh nắng chiếu vào hiện lên một cái bóng quen thuộc.
Vệ Uyên thẳng lưng, ngoảnh đầu nhìn lại.
Ánh nắng rực rỡ từ đầu hẻm tràn vào, Sách Ngọc sư quân đang đứng nơi đầu hẻm giữa ánh xuân sặc sỡ, nắng quá chói khiến người ta không nhìn rõ thần sắc của nàng.
"Ngươi khóc à?" nàng hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!