Lời này của Ôn Từ vừa thốt ra, mọi người đồng loạt nhìn về phía giấy trắng lơ lửng trước cổ Tạ Ngọc Châu, thoáng lướt qua sắc mặt người Phù Quang Tông, mấy phương đều rơi vào giằng co yên tĩnh ngắn ngủi.
Ôn Từ lại không cho họ thời gian phản ứng, chỉ trong tích tắc tất cả giấy trắng nhanh chóng tụ về xung quanh ba người trên đài, xoay tròn rồi lập tức tiêu tán như pháo hoa. Chớp mắt sau, trên đài trống không, giấy trắng và người đều biến mất không bóng dáng.
Trang thúc sắc mặt trắng bệch, vội vàng gạt đám người chạy lên đài, suy sụp mà than vãn ông trời. Giọng nói của ông bị nhấn chìm trong tiếng thảo luận ồn ào huyên náo, toàn bộ Trích Nguyệt Lâu bị bao trùm bởi kinh hoàng và nghi hoặc.
Đúng lúc này, trên không trung truyền đến một tiếng kêu vang, một con chim ưng xám trắng xuyên qua ô cửa sổ vỡ, ném một ống tín trúc vào tay một đệ tử Phù Quang Tông.
Đệ tử Phù Quang Tông nhanh chóng tháo phong ấn thư, quét mắt lướt nhanh nội dung trong thư rồi kinh hãi nói: "Sư thúc vừa gieo quẻ bói toán, quẻ tượng cho thấy Diệp Mẫn Vi đã xuống núi."
Phù Quang Tông có một vị đạo trưởng tên Sách Nhân, là người tinh thông bói toán nhất trong tiên môn, hàng năm xuân, hạ, thu, đông đều có một lần đại chiêm, bói toán liên quan đến thời vận thiên hạ. Trong suốt hai mươi năm qua, tám mươi lần bói toán, quẻ tượng đều cho thấy Diệp Mẫn Vi vẫn ở lại núi Côn Ngô, chưa từng rời đi.
Đến lần bói thứ tám mươi mốt, cửu cửu quy nhất*, mà đúng lúc này nàng ta lại đột nhiên xuống núi, mục đích của nàng là gì, hiện giờ nàng đang ở đâu?
*"Cửu" – số 9 là số lớn nhất. Từ lúc bắt đầu ở chỗ "nhất phàm phong thuận" đi đến đây là phát triển cực điểm, lúc này lại quay trở về ban đầu, chính là "cửu cửu quy nhất". Lặp lại một lần nữa như một vòng tuần hoàn, để những điều tốt đẹp trở thành vô tận không dứt — theo THANHMAIHSK
Động tất biến, biến tất sinh cát hung. Mọi người tiên môn nghị luận sôi nổi, như thể bóng tối buông xuống, che phủ con đường phía trước.
Mà người gây ra tất cả hỗn loạn này – Vân Xuyên, giờ phút này đang đứng trên con phố trống trải không người, khi nàng ngẩng đầu nhìn thấy ánh trăng nặng nề rơi xuống trên mái nhà, mới nhận ra cơn ác mộng kéo dài suốt đêm nay cuối cũng cũng sắp kết thúc.
Thời gian trong mộng trôi đi khác với thế giới bên ngoài, nàng cùng Tạ Ngọc Châu đã trải qua vô số mộng cảnh và thời gian không thể tính đếm, nhưng chẳng qua cũng chỉ là hai canh giờ của một đêm mà thôi.
Vân Xuyên vỗ vỗ ngực, trong tầm mắt không có đám người chen chúc, cảm giác ghê tởm khiến người hít thở không thông cũng tản mất, nàng rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Mỹ nhân quay lưng về phía Vân Xuyên im lặng không lên tiếng, tay trái đặt sau lưng nắm chặt cổ tay phải, mà ngón tay phải siết thật chặt, dường như đang cố gắng nhẫn nhịn điều gì đó.
"Chuyện gì vậy? Đây lại là đâu?" bên cạnh vang lên giọng nói của Tạ Ngọc Châu, nàng nghi hoặc xoay vòng tại chỗ, hiển nhiên đã bị chuỗi ác mộng đêm nay dọa cho sợ hãi.
Dưới ánh trăng, Ôn Từ xoay đầu lại, mang theo trào phúng nói: "Chỗ này là Lương Sam của Ninh Châu, cách Phụ Giang ba mươi dặm, bọn họ tạm thời sẽ không đuổi theo. Lá gan của ngươi nhỏ như vậy, sao lại dám diễn vở kịch này cùng nàng ta?"
Tạ Ngọc Châu trầm mặc một lúc, vô cùng thất vọng quay sang Vân Xuyên: "Ta đã nói tỷ diễn giả quá, người ta chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra! Ta thật không hiểu sao bọn họ có thể tin được!"
"Ta từng giết người, cũng là linh phỉ." Vân Xuyên nhắc nhở nàng.
Tạ Ngọc Châu thở dài một tiếng: "Đúng thật, kinh nghiệm này đã bù đắp khuyết điểm diễn xuất của tỷ."
Ôn Từ thấy hai người này lại không coi ai ra gì mà tán gẫu, lập tức giận sôi máu, xoay người lại gằn từng chữ một, chất vấn nói: "Chủ ý vào mộng là của ai?"
"Ta vốn định dùng thuật pháp trên gương đồng để xem mộng, nhưng thuật pháp xảy ra sai sót, chúng ta bị kéo vào trong ác mộng." Vân Xuyên thành thật khai báo.
Ôn Từ tức đến bật cười: "Thi triển thuật pháp? Gặp sai sót? Chỉ cần ngươi sai thêm một chút nữa chút, ngươi sẽ mãi mãi lạc trong thức hải chúng sinh, không thể trở về! Ngươi nghĩ ngươi là ai hả? Ngươi tưởng ngươi vẫn giống như trước kia sao! Còn ngươi nữa!"
Mỹ nhân đột ngột quay sang Tạ Ngọc Châu, khiến Tạ Ngọc Châu giật bắn mình. Chỉ thấy Ôn Từ giơ tay lên, ngón tay thon dài mang theo chuông bạc khẽ lay động, chỉ thẳng vào nàng mắng: "Nàng ta mù quáng tự tin thì thôi đi, ngươi vậy mà còn dám tin nàng ta? Yểm thuật là thứ phức tạp, nàng ta dám động vào, ngươi cũng dám để nàng ta động vào? Chán sống rồi nên muốn tìm chết à?"
Tạ Ngọc Châu trợn tròn mắt, chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường. Chuyện này cũng có thể đổ lên đầu nàng được sao?
Nhưng với lòng ham thích chuyện bát quái tiên môn như nàng, Tạ Ngọc Châu nhanh nhạy nhận ra điều bất thường. Sự tò mò nhanh chóng lấn át ấm ức, nàng giơ tay trỏ qua lại giữa Vân Xuyên và Ôn Từ, hỏi ngay: "Hai người trước đây quen nhau à?"
"Quen nhau."
"Không quen."
Hai người đồng thời quay đầu nhìn về phía Tạ Ngọc Châu, đưa ra đáp án hoàn toàn trái ngược. Đôi mắt Tạ Ngọc Châu lập tức sáng lên, xem ra giữa hai người này thực sự có chuyện, có tin đồn mới để nghe rồi.
Vân Xuyên nghe được câu trả lời của Ôn Từ, quay đầu nhìn sang hắn, nghi hoặc hỏi: "Ngươi rõ ràng biết ta, tại sao lại nói không quen?"
Ôn Từ nheo mắt lại: "Ta mới không quen ngươi. Bớt tự mình đa tình đi."
"Là vì ngươi muốn che giấu thân phận sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!