Mặt trăng vẫn ẩn mình trong mây mù, nhưng dưới ánh phản chiếu của những tờ giấy trắng bao trùm khắp thế gian, mặt đất bừng sáng hơn nhiều. Phố Tây Liễu đã sớm không nhìn ra dáng vẻ ban đầu, dưới lớp giấy trắng bao trùm, rừng xác chết và mái hiên nối thành một vùng tuyết trắng, khiến chốn hung thần bỗng chốc hóa thành trắng tinh.
Mỹ nhân xiêm y rực rỡ đứng giữa đống giấy trắng như tuyết, búi tóc đung đưa theo từng bước đi, tầng tầng lớp lớp xiêm y phấp phới, tựa như một cánh bướm trên nền tuyết.
Một cuộc tỷ thí đơn giản bất ngờ thay đổi, bỗng dưng xuất hiện một người tự xưng là tiểu thư Tạ gia, rồi lại lòi ra một linh phỉ, cuối cùng lại nhảy ra một yểm sư không rõ lai lịch.
Nhậm Đường đánh giá trên dưới mỹ nhân đột nhiên xuất hiện, cau mày: "Ngươi là cô nương Ôn Từ vừa nãy, ngươi chẳng phải là vũ cơ của Trích Nguyệt Lâu sao?"
Ôn Từ hơi nghiêng đầu, đôi bông ngọc bên tai khẽ lay động. So với người thao túng những tờ giấy trắng ấy, bộ dáng này quả thực giống một vũ cơ mềm mại mà quyến rũ.
"Sao, chẳng lẽ có ai ban luật pháp, vũ cơ không được làm yểm sư?"
Nhậm Đường mặt lộ vẻ cảnh giác: "Tại hạ kiến thức hạn hẹp, chưa từng nghe nói danh hào của Ôn cô nương. Nhưng nếu Ôn cô nương là yểm sư, vậy đáng lẽ nên trình bảng tên, quang minh chính đại tham gia đại hội yểm sư, cớ sao lại bất thình lình ra tay?"
Ôn Từ nheo mắt: "Ta thích, ngươi quản được sao?"
Nhậm Đường ánh mắt tối sầm.
Ôn Từ giơ tay chỉ thẳng vào Nhậm Đường, chiếc chuông màu sắc rực rỡ trên tay không gió mà tự ngân vang, âm sắc trong trẻo: "Bây giờ chỉ còn lại một mình ngươi, nếu ta đánh bại ngươi, vị trí minh chủ này nên để ta ngồi nhỉ?"
Nhậm Đường cười lạnh: "Tiểu nha đầu miệng còn hơi sữa, khẩu khí ngược lại rất lớn."
Ôn Từ trước nay không bao giờ để nửa câu mắng mình rơi xuống đất, lập tức cười khinh miệt đáp trả: "Lão già gần đất xa trời, chí khí cũng không nhỏ."
Nhậm Đường giận dữ trợn trừng mắt, thoáng chốc từ dưới lớp giấy trắng đột nhiên thò ra một cánh tay đẫm máu, siết chặt lấy chân Ôn Từ. Vô số xác chết lao lên từ dưới lớp giấy trắng, máu tươi nhuộm đỏ cả đống giấy trắng, như thủy triều mùa xuân phá băng tràn về phía Ôn Từ.
Càng là giấc mộng hung thần càng khó khống chế, Nhậm Đường lại có thể thao túng giấc mộng đại hung này thuận buồm xuôi gió, có thể thấy được bản lĩnh của hắn. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hắn đã có thể đoạt ngôi quán quân.
Nhưng hắn không gặp may, Ôn Từ chính là cái bất ngờ đó.
Ôn Từ gần như không thể phát hiện mà dịch chân về phía sau một chút. Chỉ thấy giấy trắng dưới đôi giày gấm dao động, vô số bàn tay máu vươn về đằng trước bám chặt lấy hai chân nàng, tứ chi lạnh băng vắt ngang người nàng, kéo nàng xuống.
Ôn Từ nâng tay dùng giấy trắng trói Tạ Ngọc Châu và Vân Xuyên vào nhau rồi vắt lên một bên, khép hờ đôi mắt phượng, mất kiên nhẫn nói: "Suốt ngày chỉ biết làm mấy món đồ máu thịt đầm đìa, gia hỏa không có triển vọng."
Nàng vươn tay về phía không trung, chiếc nhẫn vàng và chuông ngũ sắc lấp lánh trên ngón tay sáng lên, vang lên tiếng chuông thanh thúy. Ngay khi cơn thủy triều xác chết sắp bao phủ nàng, nàng búng tay một cái.
Giấy trắng phủ kín đất trời bỗng dưng vọt lên, thân giấy căng cứng, như lưỡi dao lơ lửng giữa không trung, sau đó phân tán khắp nơi, đám xác chết bị cắt bằng hàng ngàn con dao như cơn bão tuyết.
Giấy trắng chém xuyên xương cốt như bùn, vô cùng vô tận, giết xong liền chôn vùi, chôn xong lại tiếp tục giết, máu đỏ vừa trào ra đã bị tuyết trắng bao trùm, phủ tầng lớp từng lớp chồng lên nhau, mặt đất ngày càng nâng cao.
Nhậm Đường kinh hãi, ánh mắt chấn động. Ôn Từ ở trong giấc mộng của hắn triệu hồi những vật trong ác mộng khác, về lý mà nói đã ở thế bất lợi, vậy mà những tờ giấy trắng này lại có uy lực như vậy. Thực lực của cô nương này vượt xa hắn!
Trên đời này lại có yểm sư như vậy, sao hắn chưa từng nghe danh?
Giấy trắng che trời lấp đất ập đến, càng giết càng cuồng loạn, thủy triều xác chết hoàn toàn không thể ngăn cản. Không trung bị giấy trắng xé rách, mặt trăng bị chém làm đôi để lộ ra một cái miệng trắng bệch, vết nứt càng lúc càng lớn, càng lúc càng sâu.
Ôn Từ rốt cuộc mở mắt, khẽ mỉm cười: "Ngươi gặp phải ta, cũng chỉ có hai chữ tất bại."
Khoảnh khắc Vân Xuyên chớp mắt, mặt trăng máu và màn đêm tan thành mây khói, chỉ có giấy trắng vẫn liên tục rơi xuống. Nàng và Tạ Ngọc Châu, Ôn Từ đứng trên đài cao của Trích Nguyệt Lâu, bốn phía đèn đuốc sáng trưng.
Chỉ thấy bàn ghế ngổn ngang ngã trái ngã phải, một mảnh hỗn độn. Từ lầu một đến lầu năm, vô số đệ tử tông môn y phục đủ loại đang đứng bên lan can nhìn xuống, không ít đệ tử đã rút kiếm ra khỏi vỏ. Dưới đài, là đám yểm sư tỷ thí bị thua tụ tập lại, bộ dáng cũng vô cùng chật vật, trông như vừa trải qua một trận đấu sống chết với giấy trắng.
Một canh giờ vừa rồi, Trích Nguyệt Lâu thực sự đã vô cùng náo nhiệt, kịch tính không thua kém gì cuộc tỷ thí trong ác mộng.
Những yểm sư bị nhiễu loạn tỷ thí, những gia nhân của Trích Nguyệt Lâu vì Tạ Ngọc Châu mà lo lắng hãi hùng, các đệ tử tiên môn vì Vân Xuyên mà khiếp sợ bất an, ba nhóm người này không ai tránh khỏi vận rủi, ai cũng không cười nổi ai, ai cũng mất mặt theo cách riêng, ai cũng có nỗi khiếp sợ của riêng mình. Bọn họ theo biến hóa thế cục trong gương đồng mà tâm tình lên xuống, còn náo nhiệt hơn cả cuộc tỷ thí bình thường.
Giờ phút này bụi đã lắng, những khách không mời mà xông vào phá hỏng tất cả, đứng giữa đài cao phủ đầy giấy trắng, bị toàn bộ ánh mắt người trong lâu nhìn.
Giữa khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi ấy, từ trên mái nhà chợt vang lên một tiếng "cách" nhẹ nhàng, hạt châu mạ vàng – phần thưởng dành cho minh chủ cùng tờ giấy đỏ buộc theo nhẹ nhàng rơi xuống, vui vẻ lăn vào lòng bàn tay Vân Xuyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!