Chương 10: Nguy hiểm

Bỏ qua đám đệ tử tiên môn và gia nhân bên ngoài gương đồng đang kinh hãi, lúc này trong mộng cảnh, ba yểm sư đang giao chiến cũng sững sờ, khi nhìn thấy tro bụi ngập trời xoay quanh Vân Xuyên. 

Người đánh trống là người đầu tiên gào lên: "Hôm nay đụng phải đại tà rồi! Tỷ thí loạn hết cả lên, Tạ gia tiểu thư đã đến, bây giờ lại còn có cả linh phỉ! Ngươi, nha đầu này rốt cuộc muốn làm gì?"

Triệu Lão Lục, kẻ điều khiển đàn châu chấu trái lại càng thêm hưng phấn, giữa vòng xoáy châu chấu, cười ha ha nói: "Hay lắm! Ta thích náo nhiệt!"

Vân Xuyên đỡ lấy Tạ Ngọc Châu cưỡi trên tro bụi mà bay lên, nàng tránh né sóng âm, cành cây và lũ châu chấu, rồi bay một vòng quanh trung tâm nơi ba ác mộng giao nhau, ngón tay nhanh chóng vẽ gì đó lên áo.

Tạ Ngọc Châu ngoan ngoãn đóng vai con tin, dùng giọng muỗi kêu rù rì hỏi: "Tỷ đang tính toán gì vậy?"

Vân Xuyên cũng hạ giọng theo: "Tính xem ta có thể đánh thắng ai."

"Ai?"

"Không đánh lại ai cả."

"Vậy phải làm sao!?"

"Chọn một người, giúp hắn nhanh đánh thắng người khác."

Vân Xuyên vừa dứt lời liền vung cổ tay, tro bụi lao đi chặt đứt cành cây sắp đâm về phía Triệu Lão Lục, đồng thời chặn lại cả độc dịch.

Triệu Lão Lục quay đầu nhìn về phía Vân Xuyên, kinh ngạc nói: "Tiểu nha đầu, vậy mà ngươi lại giúp ta?"

"Ngươi thắng đến cuối cùng thì tất cả giấc mộng tan biến, ta có thể đi ra ngoài." Vân Xuyên lơ lửng giữa không trung, thành thật đáp.

Tạ Ngọc Châu cứng đờ người, rít lên phản đối: "Sao tỷ giúp hắn mà không giúp thư sinh kia! Lấy oán báo ơn, vô đạo nghĩa quá rồi đó!"

Vân Xuyên nghiêm túc đáp lại: "Người có đạo nghĩa bây giờ phải giết ta để cứu ngươi."

"……"

"Chỉ có kẻ vô đạo nghĩa mới đứng về phía ta." 

Tạ Ngọc Châu như cỏ đầu tường rơi theo gió: "Tỷ nói đúng."

Triệu Lão Lục quả nhiên không thèm để ý Tạ Ngọc Châu đang bị bắt, được giúp đỡ còn rất đắc ý. Từ Thuật đen mặt quát: "Cô nương này chính là linh phỉ! Những hỗn loạn này e rằng đều do nàng gây ra! Chư vị, chúng ta hãy bắt nàng trước đã!"

Ngay khoảnh khắc những cành cây lao thẳng về phía Vân Xuyên, tiếng trống vang dội, đàn châu chấu lao vút đến, tro bụi như mưa tên, tam phương tề tựu. Ác mộng trong rừng cây bị xé nát chỉ trong chớp mắt, gương mặt tức giận của Từ Thuật cũng tan biến theo mộng cảnh. 

Trên đài cao, Từ Thuật vốn đang ngủ say sắc mặt đen kịt tỉnh dậy. Các đệ tử tiên môn ngoài gương đồng nhìn thấy cảnh tượng này, tiếng oán hận xông thẳng tận trời, người có đạo nghĩa lại bị kẻ vô đạo nghĩa và một kẻ thừa cơ xâm nhập đánh bại, thật là nực cười mà!

Còn trong mộng cảnh, Vân Xuyên chỉ phủi tay, hài lòng nói: "Phá được một giấc mộng."

Rồi sau đó yểm sư đánh trống còn muốn thuyết phục Vân Xuyên giúp mình, nhưng Vân Xuyên rất có đạo nghĩa trong việc kết đồng minh, nàng không nói nhiều — giúp Triệu Lão Lục xử lý luôn đối phương.

Vậy là tên linh phỉ đại nghịch bất đạo đột nhiên xuất hiện, cùng với Triệu Lão Lục điên điên khùng khùng kết thành đồng minh mà trong hiểu rõ nhưng không nói ra. Thực lực của Triệu Lão Lục vốn đã mạnh, vòng tay của Vân Xuyên cũng rất lợi hại, chỉ thấy trên tấm bảng gỗ chạm khắc tên của Triệu Lão Lục, hễ ai chạm vào là hất văng người đó xuống, cứ thế mà rung lắc tiến lên trên, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, thế không đỡ nổi.

Vốn dĩ việc phân nhóm đã loạn thành một đống, giờ lại thêm Vân Xuyên gia nhập, tốc độ tỷ thí tăng lên đáng kể. Chưa đầy nửa canh giờ, bảng tên của Triệu Lão Lục liền như diều gặp gió, sắp lao thẳng đến ngôi vị minh chủ ở trên đỉnh, đà tiến công mạnh mẽ bỗng chốc khựng lại — bảng tên của hắn bị một tấm bảng tên khác nhanh chóng lao tới hất văng xuống đất.

Trong mộng, Vân Xuyên và Tạ Ngọc Châu vẫn chưa ý thức được chuyện là thế nào, thậm chí chưa thấy được yểm sư đánh rơi tấm bảng tên "Triệu Lão Lục", thì đã rơi vào một giấc mộng khác, rơi thẳng xuống nền đất.

Tạ Ngọc Châu mơ màng bò dậy khỏi mặt đất, phát hiện xung quanh vậy mà đã biến thành dáng vẻ thành Phụ Giang. Quảng trường rộng lớn nối với các con phố, hai bên là những tiệm vải, hiệu thuộc, hàng thịt, tất cả đều đóng chặt cửa lớn, mái hiên cao thấp chênh vênh trên đó đậu đầy kền kền, xa xa mà còn có thể nhìn thấy hạt châu vàng trên nóc Trích Nguyệt Lâu.

Nàng cố gắng hồi tưởng trong chốc lát, kinh hãi kêu: "Đây là … phố Tây Liễu của thành Phụ Giang?"

Tạ Ngọc Châu cúi đầu nhìn xuống mặt đất, mọi kẽ hở trên gạch lát đường đều tràn ngập máu tươi, máu tươi từ từ lan rộng phủ kín mặt đất, phản chiếu mặt trăng đỏ như máu trên trời.

Phố Tây Liễu, vào mùa thu thì chính là pháp trường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!