Chương 41: (Vô Đề)

Vừa nói chuyện, mọi người vừa đi đến cổng viện của Lâm lão thái gia, cổng viện khóa chặt, trước bậc đá có hai gã sai vặt nhỏ tuổi, đang ngồi đấy mà cười đùa vui vẻ.

Hai gã sai vặt này thấy đám người Ngô Cẩm Họa đến, vội vàng đứng dậy thỉnh an, Hỉ Nhi nói với hai gã sai vặt: "Đây là biểu cô nương nhà chúng ta, hôm qua đã bẩm báo với thái gia rồi."

Liền thấy một trong hai người gật đầu, khẽ gõ cửa viện, hưa đầy một lát, cổng viện từ bên trong mở ra một khe hở một tấc, một gã sai vặt bên trong thò đầu ra nhìn, hỏi: "Có phải biểu cô nương Ngô gia đã đến?"

Ngô Cẩm Họa đột nhiên có một cảm giác hoang đường như đang tìm kiếm lão thần tiên trong núi sâu.

Hỉ Nhi thấy người nọ, lập tức cười nói: "Chính là vậy đó, ngươi mau cho cô nương vào bái kiến thái gia đi."

Gã sai vặt kia mở cửa rộng hơn một chút, "Biểu cô nương, mời đi theo ta, nhưng thái gia nói, chỉ gặp một mình cô nương, những người khác xin hãy đợi ở đây."

Ngô Cẩm Họa còn chưa kịp trả lời, Hỉ Nhi đã lùi lại một bước, cúi đầu đáp: "Vâng."

Ngô Cẩm Họa không nói gì nữa, theo gã sai vặt bước vào trong, ngay sau đó cửa viện liền đóng lại.

Hỉ Nhi kéo Thanh Âm, nói: "Cô nương phải nói chuyện với thái gia một lúc lâu đó, không bằng ngươi theo ta về viện lão thái thái trước? Lát nữa sẽ có người đưa cô nương về."

Thanh Âm lại lắc đầu, nàng ấy làm sao có thể yên tâm bỏ cô nương một mình ở đây mà rời đi, "Hỉ Nhi tỷ tỷ cứ đi đi, ta sẽ ở đây đợi cô nương."

Hỉ Nhi cười cười, "Cũng được, trong phòng lão thái thái nhiều việc, vậy ta xin phép về trước."

"Vâng, tỷ tỷ cứ đi đi."

Hai người liền tách ra, mỗi người một ngả, Hỉ Nhi trở về viện lão thái thái, đi thẳng vào phòng lão thái thái.

"Thế nào? Đã truyền những lời đó cho cô nương nghe chưa?"

"Vâng, lão thái thái, nô tỳ đã tường tận rõ ràng kể hết cho cô nương rồi, chắc hẳn cô nương cũng nên hiểu được khổ tâm và bất đắc dĩ của thái phu nhân, nhất định sẽ không còn vướng mắc những chuyện này nữa."

Lão thái thái tay lần tràng hạt, "Hy vọng là vậy, cũng không biết tính cách đứa trẻ này giống ai mà cố chấp kiêu ngạo đến thế!"

Bà cụ thở dài, "Nhưng dù sao cũng là đứa con duy nhất của Vãn Ý, ta đã phụ lòng Vãn Ý, dù sao cũng phải bảo vệ đứa cốt nhục duy nhất này của con bé."

Hỉ Nhi ngồi xổm xuống trên tấm ván kê chân, đấm bóp chân cho lão thái thái, "Lão thái thái xin hãy bảo trọng thân thể, cô nãi nãi ở trên trời có linh thiêng nhất định sẽ thông cảm cho lão thái thái."

Lâm lão thái thái rũ mi lộ ra một nụ cười khổ, "Con bé không thông cảm cho ta thì thôi, nói đi nói lại, cái sự hy sinh nhỏ bé của con bé năm đó có đáng là gì, nhị nhi của ta, tôn nhi ruột thịt của ta cũng đã phải bỏ mạng rồi."

Ngô Cẩm Họa quay đầu nhìn cánh cửa đóng chặt, vị ngoại tổ phụ này không giống ẩn cư, mà giống như bị giam lỏng.

Bước vào trong viện, nhìn quanh bốn phía, lại không có bất kỳ vật dụng sinh hoạt nào, không có cả đông tây sương phòng, hành lang, càng không có chính phòng chính đường, khắp tầm mắt đều là những cây lê dày đặc khắp vườn.

Ngô Cẩm Họa nhìn thấy lê đầy sân, lúc này hoa lê đã tàn, kết những quả nhỏ treo lủng lẳng đầy trên cành.

"Cô nương, mời đi lối này." Gã sai vặt dẫn Ngô Cẩm Họa đi sâu vào trong rừng cây.

Ngô Cẩm Họa có chút nghi hoặc, nhưng không hỏi nhiều, đi theo gã sai vặt. Đi được mấy chục bước, liền lờ mờ thấy, một căn nhà trông như được lợp bằng cỏ tranh bao quanh bởi rừng cây sâu thẳm.

Con đường dưới chân cũng biến thành lối nhỏ lát đá xanh rêu phong rõ ràng, uốn lượn quanh co dẫn đến căn nhà tranh, thật sự có ý vị như trong "Lậu Thất Minh" đã nói: "Đài ngân thượng giai lục, thảo sắc nhập liêm thanh*."

*Ngấn rêu biếc leo thềm, sắc cỏ xanh chiếu rèm. (bản dịch trên thivien. net)

Con đường lát đá xanh không dài lắm, vì thế cũng không mất nhiều thời gian để đến trước căn nhà tranh.

Nếu nói đây là một căn nhà tranh, thực ra mái nhà chỉ được phủ một lớp cỏ tranh mang tính trang trí mà thôi. Nhìn từ xa thì quả thật giống nhà tranh, nhưng đến gần sẽ phát hiện đây là một tiểu viện tinh xảo.

Hai thư đồng ra hiệu Ngô Cẩm Họa tự mình đi vào trong nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!