Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, một tháng sau, Ngô Cẩm Họa nhận được thư hòa ly của phụ thân và mẫu thân. Nàng ngẩn ngơ nhìn tờ giấy mỏng manh trong tay, đó là nỗi đau đè nặng lên mẫu thân nàng cả một đời.
Thế nhưng bỗng nhiên, nàng lại có chút cảm giác mông lung, Lâm gia sẽ đón mẫu thân về nhà sao? Sẽ cho phép linh cữu của bà được chôn cất ở tổ mộ Lâm gia sao?
Sẽ được, nàng sẽ khiến bọn họ phải đồng ý!
Ngay sau đó, tiểu nha hoàn Thanh Ngữ liền từ bên ngoài bẩm báo: "Cô nương, Triệu ma ma ở viện của Đại phu nhân đến."
Ngô Cẩm Họa biết, điều cần đến cuối cùng cũng đã đến, nàng đặt hai chân xuống, chỉnh trang quần áo, "Mời vào."
Hai vị ma ma cung kính cúi đầu bước vào trong phòng, quỳ gối hành lễ, "Chúng bà tử xin thỉnh an biểu cô nương."
Ngô Cẩm Họa vội vàng bảo nha hoàn dâng trà nóng lên, "Các ma ma từ đâu đến vậy, sao hôm nay có nhã hứng sang đây? Hay là Đại phu nhân có dặn dò gì?"
"Bẩm biểu cô nương, không phải là có dặn dò gì, mà là người nhà bên ngoại tổ mẫu của cô nương đến, phu nhân bảo nô tỳ đến mời cô nương theo nô tỳ qua gặp khách."
Ngô Cẩm Họa trong khoảnh khắc này rất đỗi vui mừng, nhưng không thể hiện ra, "Được thôi, các ma ma xin đợi một lát, ta sửa soạn đơn giản thay quần áo sẽ theo các vị qua ngay."
Triệu ma ma vội đáp: "Cô nương cứ thong thả, không cần vội."
Ngô Cẩm Họa gọi Thanh Âm vào, chải lại tóc, thay quần áo, rồi cùng Ngô ma ma theo Triệu ma ma đến viện của Đại phu nhân.
Trời đã mưa suốt một tháng, cuối cùng vào buổi trưa hôm nay trời quang mây tạnh, lộ ra một tia nắng ban mai.
Một thiếu nữ rực rỡ như hoa nở ngày xuân được nha hoàn bên cạnh che ô, từ sâu trong bóng cây xanh tươi còn đọng sương mưa chậm rãi bước tới.
Ngô Cẩm Họa vừa bước đến hành lang ngoài phòng, liền nghe thấy tiếng Đại phu nhân cùng một vị phu nhân khác đang đối thoại bên trong.
"Đại thái thái Lâm gia xin chờ một lát, biểu cô nương ở xa một chút, nghĩ bụng tiểu cô nương nhà người ta, muốn đến gặp ngài, đương nhiên phải trang điểm cho thật tề chỉnh mới phải."
Vị phu nhân kia còn chưa kịp đáp lời, nha hoàn đã vào phòng bẩm báo Ngô Cẩm Họa đã đến.
Ngô Cẩm Họa bước vào chính đường Đông trắc viện của Đại phu nhân.
Đại phu nhân cùng tất cả mọi người trong phòng đều nhìn về phía Ngô Cẩm Họa đang nhanh nhẹn từ ngoài sân bước vào, khí chất toàn thân nàng so với các công hầu tiểu thư nhà hầu môn quý phủ cũng không hề kém cạnh.
Đại phu nhân khẽ nở một nụ cười nhạt với Ngô Cẩm Họa: "Cuối cùng cũng đã đợi được cô nương đến rồi, cô nương mau đến bái kiến Đại cữu mẫu của con đi, Đại thái thái Lâm gia đã đợi con đã lâu rồi đấy."
Ngô Cẩm Họa lập tức cung kính thỉnh an Đại phu nhân trước, sau đó lại thỉnh an Lâm Đại thái thái.
Lâm Đại thái thái kích động tiến lên một bước về phía nàng: "Cô nương mau mau đứng dậy, lại đây để Đại cữu mẫu nhìn con cho kỹ."
"Vâng," Ngô Cẩm Họa bước lên đi về phía Lâm Đại thái thái.
Lâm Đại thái thái liền nắm lấy tay Ngô Cẩm Họa, đôi mắt không ngừng trên dưới đánh giá Ngô Cẩm Họa, trong ngoài cẩn thận xem xét.
"Ngoại tổ mẫu con ngày ngày nhớ con, mỗi ngày đều nhắc ta đến đón con về nhà."
Ngô Cẩm Họa thản nhiên nhìn Lâm Đại thái thái: "Đa tạ Ngoại tổ mẫu và Đại cữu mẫu yêu thương lo lắng."
Lâm Đại thái thái lúc này mới nhìn sang Đại phu nhân: "Lần trước ta đến phủ, nghĩ bụng đón cô nương nhà bọn ta về, nhưng khi đó Thái phu nhân nói mới đón cô nương đến kinh đô, dù thế nào cũng không thể không gặp mặt, nên đã không cho bọn ta đón về, vậy nên bọn ta cũng không dám nói thêm gì."
Đại phu nhân an nhiên ngồi trên ghế trên, chỉ mỉm cười mà không nói lời nào.
Lâm Đại thái thái cũng tươi cười đầy mặt: "Không ngờ hôm qua Đại phu nhân lại gửi thiệp mời cho bọn ta, thế là sáng sớm nay ta đã bị lão thái thái nhà ta giục đến tận cửa, lão thái thái nhớ ngoại tôn nữ, nhất định muốn ta lập tức đón cô nương về nhà mới được."
Đại phu nhân Từ thị khẽ cười: "Lâm lão thái thái nhớ ngoại tôn nữ cũng là lẽ thường tình, bọn ta không có lý do gì cản trở lão thái thái và cô nương hưởng niềm vui gia đình. Đón cô nương về Lâm phủ cũng tốt, gặp người thân sẽ thêm phần thân thiết, cô nương cũng có thể vui vẻ hơn."
Ngô Cẩm Họa kinh ngạc nhìn Đại phu nhân, không ngờ Đại phu nhân lại… quan tâm cho nàng như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!