Chương 72: Tân Hâm Bá

Theo lẽ thường, nếu chủ nhân khuê phòng này đã bị đuổi khỏi Ma Vực, mà chủ nhân đó lại được nhân sĩ trong nhà sủng ái, như vậy chỗ này hẳn là đã bị liệt vào hàng cấm địa.

Trong nguyên tác, nơi này đúng là đã bị liệt vào cấm địa, thiếu nữ ma nhân Tân A sau khi cùng nhân vật chính biếи ŧɦái đến đây, cũng trốn một thời gian sau đó mới vì biếи ŧɦái khuyên bảo mà chủ động liên lạc với ông ngoại nàng.

Cho nên Cố Bạch còn đặc biệt chuẩn bị rất nhiều đồ ăn trong không gian võ cụ, đủ để trốn ở đây một đoạn thời gian.

Nhưng mà, Cố Bạch trăm triệu thật không ngờ, lại bị phát hiện nhanh như vậy.

— — đó là một ngày nắng, trời cao gió nhẹ, ngàn dặm không mây, ánh dương tươi sáng.

Chim chóc trên cành cây hót líu lo, ngàn hoa trên mặt đất tỏa hương thơm, gió nhẹ lướt qua, lá cây nhẹ nhàng nhảy múa, thời tiết tốt không còn gì để chê…

Thời tiết tốt không còn gì để chê…

Thời tiết tốt…

Thời tiết…

Tiết…

…Từ từ! Những thứ này không quan trọng!

Quan trọng là!

Lúc ấy Cố Bạch vừa miễn cưỡng kết thúc một đêm ác chiến bị biếи ŧɦái ôm trong lòng lật qua lật lại.

Trần! Trùi! Trụi! Một miếng vải cũng không mặc!

Đã thế trong không khí còn tản ra hương vị kỳ quái!!!

Quần áo giày dép loạn xạ trong phòng!!!

Hai thân thể trắng trơn lăn cùng một chỗ!!!

Đồ vật kia của biếи ŧɦái còn chưa rút ra!!!

Đây, chính, là bắt gian tại giường!

Cố Bạch từ đời trước đến đời này, đều chưa từng mất mặt như vậy… Cho dù biếи ŧɦái chết tiệt đã nhanh chóng dựng bình phong lên chắn trước mặt bọn họ thậm chí còn đem y bọc đến kín kín kẽ kẽ người khác một chút cũng không nhìn thấy cũng không thể ngăn chặn bi phẫn trong lòng y!

Mẹ nó! Bao nhiêu chuyện dọa người vô nhân đạo cứ đập ầm ầm vào mặt lão tử như vậy làm sao mà chịu cho thấu!

Cố Bạch đen mặt, nhanh chóng mặc quần áo.

Từ ngoài bình phong truyền đến thanh âm thiếu nữ thanh thúy mà lo lắng đang ngăn cản ai đó, mà Kỳ Quan Duệ càng nhanh chóng mặc y phục, chạy ra ngoài bình phong gặp người.

Làm một thành chủ cao quý lãnh diễm, y âm thầm hoài nghi hình tượng của mình còn vớt vát được miếng nào hay không.

Ra ngoài? Không ra ngoài? Thật sự phải ra ngoài sao? Thật sự không ra ngoài cũng được sao?

Đây chính là một vấn đề nghiêm túc.

Lúc này người tâm tình hoảng loạn ngoại trừ Cố Bạch, còn thêm một Tân Hâm Bá càng thê lương.

Làm nhân vật số một số hai trên đảo Ma Vực, Đại Lực Viên Vương hơn một trăm năm trước đã đột phá trở thành Võ Thánh cao cấp, ông luôn coi đứa cháu gái duy nhất mà con gái mình lưu lại là trân bảo mà yêu thương — — tuy rằng vì lý do bất đắc dĩ phải đuổi cháu gái ra ngoài, nhưng kỳ thật ông vẫn âm thầm chuẩn bị một ít cao thủ bảo hộ cho cháu gái.

Nhưng không ngờ cháu gái bảo bối của ông chơi đùa kiểu gì, lại tách khỏi những cao thủ kia, khiến họ tay không trở về.

Tân Hâm Bá vừa kiêu ngạo cháu gái có thể cắt đuôi cao thủ, vừa lo lắng cháu gái không người bảo hộ, lập tức xử lý đám cao thủ vô dụng kia, gấp đến mức thiếu chút nữa đã thân chinh ra ngoài tìm kiếm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!