Ngày hôm sau sau khi tỉnh lại, Cố Bạch và Kỳ Quan Duệ đều không nhắc lại chuyện đêm qua.
Kỳ Quan Duệ càng dính Cố Bạch hơn, mà thái độ của Cố Bạch với Kỳ Quan Duệ cũng đã khôi phục lại như hồi đối với tiểu Cố Sơn.
Còn vụ thổ lộ gì đó…
Cố Bạch yên lặng nhìn trời.
Y đúng là bị dọa rồi, nhưng y biết làm sao giờ?
Chạy trốn? Ở lại bên người biếи ŧɦái ít nhất không có nguy hiểm tính mạng, ngược lại bỏ trốn mà bị bắt được lỡ đâu lại chọc phải điểm quỷ súc của biếи ŧɦái thì sao.
Không chạy trốn… Không chạy trốn thì bét nhất cũng chỉ là mang theo một tên biếи ŧɦái bên người thôi, hoạt động ban đêm phong phú thêm một chút, còn ban ngày có người hầu hạ đến thực tiêu sái.
— — hơn nữa y đã hiểu ra rồi, cho dù biếи ŧɦái có biếи ŧɦái đến cái trình độ nào đi nữa, cho dù biếи ŧɦái có đang trêu đùa, lừa gạt y, y một chút cũng không muốn hắn lộ ra vẻ mặt khó chịu.
Đã đến nước này, tin hay không tin, cũng đều không còn ý nghĩa gì nữa.
Đáy lòng Cố Bạch lệ rơi đầy mặt.
Lão tử bây giờ mới phát hiện, mình thật là một thánh mẫu thụ…
Rõ ràng chỗ nào cũng không đúng!
Nhưng mà mục tiêu từ trước đến giờ của y không phải là sống sót sao? Làm người yêu của biếи ŧɦái, cho dù người yêu này là nam, chỉ cần động động, ít nhất cũng có thể sống đến lúc biếи ŧɦái hủy diệt thế giới… ha.
Chỉ là thay đổi lộ tuyến mà thôi… Không cần rối rắm chi cả ╮(╯▽╰)╭
Thấy bản thân đã nghĩ thông suốt, Cố Bạch xoay người đi đả tọa.
Có lẽ đã thật sự ngộ ra, một lần ngồi đả tọa này, y đã đột phá.
Từ Võ Quân cao cấp đến Võ Vương sơ cấp, Võ Vương hai mươi mấy tuổi tuyệt đối là tư chất siêu phàm.
Cố Bạch: Lão tử nhất định là phong độ ngời ngời!
Càng vui mừng hơn là, y sống lâu thêm một trăm năm, hiện tại thân nhẹ như yến nha!
Lúc này, một thân thể mềm mại bò lên, hai cánh tay chặt chẽ ôm lấy cổ Cố Bạch, bên tai lại vang lên tiếng nỉ non trầm thấp.
"Ca ca đột phá… Thật tốt…"
"Có thể chiếm hữu ca ca… Nhiều hơn một trăm năm…"
Cố Bạch: "…"
Móa! Lúc nói chuyện có thể đừng ngắt quãng như vậy được không!
Lão tử nghe câu đầu còn đang vui mừng hớn hở nghe câu sau xong chỉ thấy quả thật mình rất ngược mà oa hu hu!
Chơi trò hù dọa như vậy là không tốt!
Cố Bạch đối với thói quen nói chuyện của biếи ŧɦái thật tuyệt vọng.
Cái ngữ điệu được nửa câu kéo dài đến nửa ngày phun không ra nửa câu sau thật sự là rất sốt ruột.
Cho dù lão tử không thiếu kiên nhẫn cũng không muốn bị tra tấn như vậy đâu nhá!
Bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu biếи ŧɦái, Cố Bạch gỡ hai cái cánh tay biếи ŧɦái đang ôm mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!