Chương 50: Giam Cầm

Kỳ Quan Duệ càng cúi lại gần hơn.

Cố Bạch cảm thấy mình như đang nhìn một con mãng xà với cái đầu cực lớn, phân vân không biết cắn chỗ nào trước.

Hình như đang tìm xem cắn chỗ nào trước thì đau nhất đi, cái mũi cũng được đó ngươi thử xem?

— Móa! Buông tha mặt lão tử đi!

Không! Lão tử tuyệt đối không muốn nhìn mình bị ăn.

Cố Bạch gắt gao nhắm chặt hai mắt.

Mới không cần nhìn cái bản mặt đắc ý của ngươi đâu, hừ.

Lúc này, một xúc cảm mềm mại chạm vào trán Cố Bạch.

Cố Bạch cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Sau đó, xúc cảm mềm mại biến thành ướt át, ở ấn đường của y quét tới quét lui, quét đến… mí mắt của y.

Mẹ ơi đây là đầu lưỡi hả! Còn phải liếm thử hương vị nữa hả nhìn thôi không được sao!

Có cần gấp gáp vậy không!

Đầu lưỡi kia liếm qua mí mắt, lại liếm qua mũi, qua má, qua gần hết khuôn mặt…

Liếm rồi liếm, càng đến gần đôi môi.

Cố Bạch cảm thấy mình giống như cá nằm trên thớt, bị người ta đánh giá xem chỗ nào ngon nhất.

Điều này khiến y không kìm lòng nổi mà lui về phía sau

- tuyệt đối không phải nhát gan đâu, lão tử chưa đau khổ giãy dụa đã là cực kỳ kiềm chế rồi đó có hiểu không (gào thét –ing).

Nhưng cái kiểu trước khi ăn còn phải liếm đầy nước bọt thế này, thực sự không vệ sinh á! Cố Sơn – à không, tên biến thái này lão tử có dạy ngươi thế này không!

Cuối cùng, cái lưỡi kia liếm đến trên môi Cố Bạch.

Cảm giác ngưa ngứa thực khổ bức…

Cố Bạch lại rụt lui.

Sau đó, người đang đè lên y hình như có chút tức giận.

Tức giận kia biểu hiện rất rõ ràng, không mở mắt cũng có thể phát giác đó (gào thét –ing).

Ngay sau đó, môi dưới Cố Bạch đau xót.

Bị bị bị bị cắn thật sự bị cắn! Thiếu chút nữa thịt cũng bị cắn rớt quả nhiên bởi vì trên mặt, thịt ở chỗ đó là mềm nhất sao!

Nhưng ngay sau đó, đầu lưỡi kia lại lướt qua môi dưới, trực tiếp chui vào trong khoang miệng của y.

Cố Bạch đột nhiên mở mắt, hàm răng phản xạ cắn xuống – lập tức cằm y bị người nắm, khiến khớp hàm không thể khép lại.

Không để y kịp phản ứng, đầu lưỡi kia trong khoang miệng đảo tới đảo lui tác loạn, lại cuốn lấy lưới của y, hung hăng mà đảo cùng một chỗ, dùng sức mà mút vào, tư thế kia thập phần hung ác.

Nhưng có hung ác cỡ nào cũng không thể phủ nhận, đây là một nụ hôn.

Lại còn là một nụ hôn lưỡi, một nụ hôn lưỡi thực triền miên thực bá đạo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!