Chương 49: Bị Bắt

Kỳ Quan Duệ không nhớ rõ đã qua bao lâu, hắn chỉ biết mình đợi Tử Xa Thư Bạch rất lâu không thấy y trở về, nóng nảy trong lòng dâng lên càng ngày càng khó áp chế.

Sau đó… sau đó hình như có mấy tên lâu la xuất hiện, hắn lười nhìn, liền hóa thành bản thể, để bản năng thao túng thân thể.

Hình như đã nuốt ăn rất nhiều người… sức mạnh trong cơ thể đang không ngừng dâng lên.

Hắn truy theo một tia khí vị cực mờ nhạt, trên đường không biết tại sao lại xuất hiện một ít kẻ ngu xuẩn chắn đường, cũng như cũ toàn bộ bị nuốt vào.

Cảm giác như vậy, trước kia chưa từng có.

Chặn đường càng ngày càng nhiều, dần dần lại càng ngày càng ít, sức mạnh của hắn vẫn không ngừng tăng lên, đến Võ Vương trung cấp mới chậm lại.

Đến lúc này, khí tức quanh quẩn bên chóp mũi cũng càng ngày càng rõ ràng.

Khi mãng xà khổng lồ đi vào vùng núi non hoang vu, lại bỗng nhiên hóa thành một thanh niên cực kỳ tuấn tú xinh đẹp.

Cuối cùng cũng tìm được…

Lại hóa thành bóng rắn vặn vẹo nhanh chóng leo lên, trong nháy mắt, đã đến sơn động cô quạnh kia.

Thanh niên tuấn mỹ hít mũi, nở nụ cười, đi vào.

Thân ảnh hắn tưởng niệm đã lâu vẫn giống như dĩ vãng, lãnh ngạo mà đứng trong động.

Người kia thoạt nhìn vẫn cao quý như vậy, cao đến không thể leo tới.

Kỳ Quan Duệ giày vò tìm kiếm lâu như vậy, trong ánh mắt lạnh như băng của người kia, lại giống như một tia bụi bặm bé nhỏ không đáng kể.

Người kia cao cao tại thượng như thế, ánh mắt nhìn Kỳ Quan Duệ, giống như đang nhìn một bãi nước bùn.

— — Nếu Cố Bạch biết được trong lòng Kỳ Quan Duệ đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ thấy chính mình oan uổng muốn chết.

Vãi cả nước bùn! Vãi cả bụi bặm!

Lão tử nhìn ngươi chứa chan tình cảm như vậy mà lại bị so sánh như thế rốt cuộc mắt ngươi có vấn đề gì không vậy!

Não bổ quá mức là bệnh cần phải trị đó!

Nhưng Cố Bạch đang hôn mê, cho nên không thể gào thét.

Sau đó, y đã bị người kỹ càng ôm vào trong ngực mang đi.

Cố Bạch sau khi tỉnh lại, cảm giác tinh thần sảng khoái giống như bình thường ngủ thật sâu tỉnh lại.

Y lúc này nghĩ tới: Móa! Quả nhiên ngủ sâu như vậy đều do bị hạ độc! Nhân vật chính biếи ŧɦái ngươi hại ta thật khổ!

Ngay sau đó, Cố Bạch mở mắt ra, muốn nhúc nhích, động… Không động đậy được là sao!

Cổ tay cổ chân đều có cảm giác bị trói buộc, động tác lớn một chút còn có thể nghe thấy tiếng kim loại chạm vào nhau thanh thúy.

Điều này khiến y lập tức sinh ra dự cảm bất hảo.

Cố Bạch quay đầu nhìn, hận không thể chọc mù hai mắt.

Bị! Trói!

Vì cái gì lại bị trói chặt!

Hơn nữa còn bị trói ở trên giường… Này quả thật không phải chạy sai phim trường đó chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!