Cảnh báo: chương sau đây có tình tiết phá nát tam quan, đánh nát tiết tháo, đề nghị những đối tượng chưa đủ tuổi không nên đọc phòng trường hợp tổn thương sâu sắc đến nhận thức.
P.s: Hoan nghênh phá giới.
_____________________________________________________________
Cừu Đồ làm sao có thể ngay lập tức tin những gì Kỳ Quan Duệ nói?
Gã chẳng những không tin tưởng mà ngược lại lòng cảnh giác lại nặng hơn – nói thật là khi vừa thấy nam nhân tên 'Cố Sơn' này lông tơ của gã dựng hết lên vì có cảm giác bị áp chế, bị khống chế.
Cực kì đáng sợ.
Loại cảm giác này Trần Nguyên Hạo không phát hiện được nhưng là ma nhân gã không những cảm nhận được mà còn bị áp bách.
Nhất là đêm nay khi máu gã sôi trào, không thể không ma hóa khiến cho cảm giác này lại càng thêm rõ ràng.
Kỳ Quan Duệ tự nhiên thong thả bước trước mặt gã, từng bước từng bước thoải mái.
Hắn nhẹ giọng như lẩm bẩm trong miệng, "Ma nhân, ma nhân lẻn vào học viện Kình Thiên.... Lẻn vào học viện Kình Thiên, ma nhân đã ăn qua máu thịt người.... Một.... Một ma nhân không thể chịu nổi dày vò máu thịt."
Dần dần bước chân Kỳ Quan Duệ càng rõ ràng hơn tựa như đạp cả vào trái tim của Cừu Đồ.
Khiến gã có cảm giác.... lành lạnh đáng sợ.
Áp lực trên tâm lý từng chút một gia tăng khiến ngón tay Cừu Đồ nhịn không được lại mọc ra móng tay bén nhọn, bờ môi gã dần dần biến thành màu tím đen, thậm chí gương mặt anh tuấn còn lộ ra những vết nứt tựa như hoa văn được khâu lên.
Bản năng e ngại khiến gã lựa chọn ma hóa, sắp lộ ra cả hình thái ma nhân.
Kỳ Quan Duệ đột nhiên dừng bước.
Hắn nghiêng đầu mỉm cười, "Sao thế, thà rằng liều mạng chứ không muốn nhận sự giúp đỡ của ta sao?"
Quá trình ma hóa của Cừu Đồ dừng lại.
Gã nhịn không được hỏi, ".... Ngươi có thể giúp ta cái gì?"
Tại đại lục Linh Võ này mấy ngàn vạn năm nay không ai có thể phá vỡ được sự nguyền rủa của ma nhân.
Chính vì thế gã không tin có thể có người biến gã trở về võ nhân một lần nữa nhưng gã có chút chờ mong trong mờ mịt, chờ đợi có một người như vậy giúp gã.
Kỳ Quan Duệ cong khóe miệng, ôn nhu nói, "Đương nhiên không phải giúp ngươi biến thành võ nhân."
Cừu Đồ dù đã đoán được nhưng vẫn có chút thất vọng.
Gã trào phúng nói, "Trừ bỏ thứ này ta còn cần ngươi giúp cái gì?"
Kỳ Quan Duệ cười nói, "Ngươi cần một nơi có thể dung nạp ngươi."
Cừu Đồ nhìn về phía hắn, "Ngươi dám để ta đầu nhập dưới trướng của ngươi?"
Kỳ Quan Duệ vẫn ôn nhu, "Sao thế, ta không đáng sao? Ta không ngại ngươi ăn thịt ngươi, càng không để ý ngươi là ma nhân." Hắn xoay mặt cười, "Nói thật ta căn bản không thấy ma nhân và võ nhân có gì khác nhau."
Trong nhận thức của Thôn Thiên Huyền Mạng, tất cả đều là con kiến, tất cả đều là.... thức ăn.
Trong nháy mắt, trên người Kỳ Quan Duệ bộc phát một loại khí thế kỳ lạ, loại khí thế này tựa như không rõ ràng lại có chút là lạ.
Giống như có một con mãnh thú đứng phía sau hắn, mang theo uy áp bễ nghễ thiên hạ.
Cừu Đồ trầm mặc sau đó nói, "Ngươi chỉ là một Võ sử cao cấp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!