Bàn tay kia quá nhanh, đương nhiên, động tác của Cố Bạch cũng rất nhanh nhưng vẫn không bắt kịp.
Đại khái là vì trong đầu một đàn thảo nê mã đang rầm tập chạy qua nên năng lực up up up, y lại tránh được.
Sau đó y nghe thấy một âm thanh tang thương vang lên, "Cái gì? Tiểu tử này không tệ."
Kỳ Quan Duệ đứng ở một bên nhìn rõ ràng.
Vốn Tử Xa Thư Bạch đang thưởng thức cảnh đẹp khiến hắn không muốn quấy rầy nhưng khi liếc nhìn xung quanh hắn đã phát hiện có người đến đây.
- đáng tiếc hắn phản ứng không kịp.
Kỳ Quan Duệ cảm thấy bản thân có chút nóng nảy.
Tử Xa Thư Bạch đứng ngay trước mặt hắn bị đánh lén mà hắn lại hoàn toàn không thể làm gì....
Điều này hắn sao có thể chịu được?
Ngay sau đó, hắn lại nhìn thấy một lão đầu xuất hiện trước mặt Cố Bạch.
Một lão đầu gầy teo thấp bé.
Nhưng uy áp trên người lão đầu này rất mạnh khiến huyết mạch thức tỉnh làm hắn có cảm giác đói khát.
Hắn cần lực lượng, cần thôn phệ, cần....
Khác với Kỳ Quan Duệ đang đầy đầu tư tưởng hắc ám, Cố Bạch khi nhìn thấy lão đầu kia thì trong đầu xẹt qua ba chữ.
Con, mẹ, nó!
Vậy mà y lại quên mất sau khi kiểm tra thực lực xong thì kiểm tra xương cốt a a!
Cho nên vừa rồi cũng không phải là quấy rối mà là muốn kiểm tra xương cốt! Thế nhưng lão tử là thành chủ mà để cho người ta tùy tiện sờ sờ sờ rất tổn hại hình tượng!
Đáng giận nhất là rõ ràng khi biến thái nhân vật chính đến đây y đã viết người kiểm tra là một lão sư mỹ nữ hương diễm, vì cái lông gì khi đến lượt y lại là một lão già khô quắt!
Cho dù tính cách của y cũng không muốn dây dưa với nữ nhân nhưng mỹ nữ và lão đầu khác biệt quá lớn a!
Cho dù nội tâm của Cố Bạch có rít gào thế nào thì mặt than vẫn là mặt than, lúc nhìn hướng lão đầu cũng lạnh lùng thản nhiên, "Ngươi là ai?"
Lão đâì sờ sờ chòm râu ngắn ngủn, "Lão hủ là chấp sự học viện, họ Phương, lần này được phân phó kiểm tra xương cốt cho người nhập học."
Cố Bạch giương ánh mắt cá chết nhìn.
Ca thật không muốn bị một lão đầu sờ sờ sờ a, rõ ràng có phương pháp khác mà, lão đầu ngươi lấy ra!
Phương lão đầu hiền lành nhìn Cố Bạch trong chốc lát mới chậm rãi lấy trong túi một ống trụ trong suốt như cây sáo, mặt trên đục nhiều lỗ.
Ông ta nói, "Nếu ngươi không muốn sờ xương thì đưa võ khí vào đó là được."
Thiên tài đều có tính tình, kỳ thật trừ bỏ bị mỹ nữ sờ hoặc là kẻ thần kinh thô thì phần lớn người đền không bằng lòng bị người khác sờ mó toàn thân nên dưới tình huống như vậy học viện đã phát minh ra thứ này để không chọc phải kiêu ngạo và tự tôn của thiên tài.
- đương nhiên đãi ngộ này chỉ có cấp Võ quân mới được hưởng nhưng nếu là Võ giả hay chỉ cao hơn một chút thì.... tự tôn kiêu ngạo cái lông, chúng ta cho thành vụn phấn.
Cố Bạch nhìn nhìn, lấy tay cầm.
Võ khí vừa vào thì bằng mắt thường có thể thấy được, lỗ trên ống ngọc sáng lên.
Một, hai, ba.... Đến hai mươi ba thì dừng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!