Mọi người đều biết quy luật: Bình thường ở nhà thì chẳng có chuyện gì xảy ra nhưng chỉ cần ra khỏi cửa là lập tức gặp chuyện.
Loại tình huống này được xưng là "Đãi ngộ của nhân vật chính" mà Cố Bạch khổ bức xuyên đến đây cũng vinh quang chiếm được một phần đãi ngộ này.
Vì thế khi xe ngựa đang thuận lợi chạy thì đột nhiên dừng lại.
Trong thùng xe, Cố Bạch vẫn quen nằm trên đùi Kỳ Quan Duệ → dù sao thì lấy thể chất của y hiện tại cũng không sợ cận thị khi nằm.
Xe ngựa dừng lại đột ngột như thế đương nhiên kinh động hai người.
Kỳ Quan Duệ đang yên lặng hấp thu võ khí mở mắt ra, hàn quang chợt lóe sáng.
Cố Bạch buông sách, "Sao thế?"
Kỳ Quan Duệ nhẹ giọng hỏi, "Ca ca có cần ta đi hỏi không?"
Cố Bạch vẫy vẫy tay, "Không cần ngươi đi." Sau đó mở miệng gọi, "Lục Tiêu."
Là người đứng đầu của bốn thị nữ thân tín, Lục Tiêu mặc một bộ váy xanh lả lướt thân hình, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện.
Lục Tiêu cúi người, thanh âm như tiếng chim hót, "Thành chủ."
Cố Bạch lãnh đạm hỏi, "Chuyện gì xảy ra?"
Lục Tiêu cung kính, "Bẩm thành chủ, phía trước có người gây chuyện, xe ngựa không thể đi qua được."
Cố Bạch cao quý nhướn mày, "Vậy sao? Nói tình huống cụ thể."
Lục Tiên càng cung kính kể lại sự tình rất sống động.
Hóa ra là xe ngựa hiện đang đi qua một vùng hoang vu ít người sống.
– Đợi đã, các ngươi không thấy bối cảnh này có gì đó quen mắt sao?
Tất nhiên là điềm báo phiền toái a!
Cố Bạch thực sự rất muốn cắt đứt lời nói của Lục Tiên nhưng vì bảo trì hình tượng thành chủ nên chỉ có thể nghe tiếp.
Quả nhiên không ngoài những gì y nghĩ, chuyện y đang gặp phải là chuyện mà mỗi bản ngựa đực văn nào cũng có nhan nhản – anh hùng cứu mỹ nhân.
Đúng vậy, phía trước có muội tử thân kiều thịt nhuyễn đang bị một đám người vạm vỡ đuổi giết.
Nhưng không biết vì sao nhuyễn muội tử nhìn qua không có gì là khỏe mạnh cho cam lại có thể trốn chạy được lâu như vậy → đương nhiên, đây là sự không khoa học của ngựa đực văn.
Sau đó mắt muội tử sáng lên vì nhìn thấy xe ngựa xa hoa.
Người thường thấy cái xe ngựa ngưu bức này sẽ nghĩ đến cái gì đầu tiên?
Đúng vậy! Kẻ có tiền! Kẻ có tiền dám rêu rao nhất định có bản lĩnh! Có bản lĩnh là có thể cứu mạng a!
Đương nhiên là muội tử sẽ cầu cứu rồi.
Đáng thương thay đám tử sĩ của Thiên Đô thành lại không có tâm tư thương hoa tiếc ngọc.
Vì thế vị tử sĩ xa phu chẳng những không xuống xe cứu người , ngược lại còn dùng cái xe ngựa hoành tráng này ngăn đường của muội tử.
Muội tử: Ông trời muốn vong ta.....
Nhưng sau đó chủ nhân của xe ngựa – Cố Bạch nghe được chuyện ồn ào nên đã hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!