Chương 14: Dạy Hắn Tập Võ

Mọi chuyện đều tương tự như những gì mà Cố Sơn đã nói với y, hắn đúng là một Võ sử sơ cấp ở một gia tộc phổ thông, bình thường ngoài luyện công thì chỉ đi hoàn thành nhiệm vụ của gia tộc, chưa làm qua chuyện gì khác.

Thân thế hắn cũng điều tra rõ, là con trai của một tì nữ, nhưng không phải là tư sinh mà là của tỳ nữ đó và một võ giả.

Nhưng võ giả kia đã hi sinh trong khi làm nhiệm vụ, lưu lại mẹ góa con côi.

Tỳ nữ chết vì khó sinh, đem hài tử để lại cho đường muội.

Đường muội kia vốn thích võ giả nhưng võ giả lại thích tỷ tỷ nàng nên tuy nàng nuôi dưỡng Cố Sơn nhưng lại hận Cố Sơn và ngược đãi hắn.

Chuyện này hết thảy đã được kiểm tra, chứng cứ đều tồn tại, khả năng làm giả là không thể.

Nếu Cố Sơn có bản lĩnh khiến nhiều người giúp hắn nói dối như vậy thì hắn không thể chỉ là một Võ sử sơ cấp.

Hơn nữa nếu hắn mạnh như vậy thì cũng không cần thiết phải tính kế Cố Bạch vì chỉ cần ở lại trong gia tộc đó, những gì hắn có còn tốt hơn so với Cố Bạch.

Sau khi đọc hết, Cố Bạch mới yên lòng.

Về sau y có thể tùy tâm đối xử tốt với Cố Sơn mà không cần lo lắng cái gì cả...... Nghĩ đến đây, y âm thầm cười khổ.

Nhớ ngày đó y chỉ là một trạch nam suốt ngày nằm nhà, kết quả xuyên đến thế giới cường giả vi tôn này, y không biết nên nói bản thân sáng tạo ra thế giới này là tự làm bậy hay là do xui xẻo nữa.

Chuyện trước kia không nghĩ tới, giờ phải bức mình nghĩ tới; chuyện trước kia không muốn làm, giờ vì mạng sống phải làm.

Cho dù là đối với người mình thân cận nhất cũng phải tra xét thấu đáo mới yên tâm.... Thôi, về sau đối đãi với hắn tốt một chút để đền bù lại vậy.

Nhưng Cố Bạch cũng không biểu hiện ra ngoài để kẻ khác nhìn thấy, chỉ là thời gian xem tư liệu của y lâu hơn bình thường mà thôi.

Nhưng chính bởi 'lâu hơn bình thường' mà đại quản gia cầm đầu tôi tớ trung khuyển Tần Húc Bá âm thầm quyết định phải coi trọng Cố Sơn vài phần.

Lúc này, phía ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Cùng lúc một âm thanh nhu hòa vang lên, "Ca.... Thành chủ có ở đây không?"

Cố Bạch nghe thấy liền nói, "Vào đi."

Khi nói chuyện, y cũng thật tự nhiên giao tư liệu trên bàn cho Tần Húc Bá.

Cố Sơn đi vào đúng lúc thấy một màn như vậy, ánh mắt lóe lóe.

Cố Bạch có chút khẩn trương.

Y còn nhớ lúc trước Cố Sơn cũng không lừa y nên hiện tại y cũng không muốn lừa hắn.

Nhưng Cố Sơn cũng không hỏi, tựa như không nhìn thấy gì cả, cười nói, "Ta đã chọn xong, không quấy rầy thành chủ làm việc chứ?"

Cố Bạch nhẹ nhàng thở ra, "..... Không."

Tần Húc Bá cũng có chút vừa lòng.

Làm đại quản gia, gã biết Cố Sơn gọi thành chủ của họ là "Ca ca" nhưng Cố Sơn cũng hiểu chuyện , biết trước mặt kẻ bề tôi là họ thì phải dùng cách gọi trang trọng.

Vì thế, Tần Húc bá cũng không quấy rầy hai người ôn chuyện, ôm tư liệu ra ngoài.

Cố Bạch chỉ tay, "Ngồi đi."

Cố Sơn cùng ngồi xuống, đem bí tịch trong tay đẩy ra phía trước, "Ta chọn cái này, ca ca xem có thích hợp không?"

Cố Bach đương nhiên không có ý kiến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!