Chương 11: Mĩ Thanh Niên Cố Sơn

Người thanh niên trước mặt có dáng người thon dài, cao khoảng một mét tám, cơ bắp mạnh mẽ, rắn chắc, cân xứng.

Hắn lớn lên cực kì dễ nhìn.

Loại dễ nhìn này không phải là cực hạn tuấn mỹ như Tử Xa Thư Bạch mà là loại cảm giác khiến người ta dễ chịu, tựa như cứ nhìn thấy hắn là khiến người ta thoải mái.

Nói ngắn gọn lại là một nam nhân thuận mắt.

Nhưng tướng mạo này lại không phải là bộ dáng trong lòng Cố Bạch.

Tiểu nhân nhi trong lòng Cố Bạch yên lặng ngồi xổm xuống.

Shota manh manh đột nhiên biến thành mĩ thanh niên....

Nhưng kẻ đã có khả năng trang B cực kì lô hỏa thần thanh như Cố Bạch vẫn có thể duy trì vẻ mặt vạn năm không đổi, thong thả mở miệng, "Tiểu Sơn?"

Thanh niên nở nụ cười, tựa như trăm hoa đua nở, "Đúng vậy." Hắn nói, "Ta là Cố Sơn, là Tiểu Sơn của tiểu ca ca."

Thanh âm thật thật thật thật ôn nhu!!!!

Khi hắn nói 'đúng vậy', Cố Bạch còn chưa nghe rõ nhưng khi nghe hắn nói đến ba chữ 'tiểu ca ca', Cố Bạch phát hiện mình bị thanh khống!

Nhiều năm tung hoành tại võng phối, Cố Bạch chưa từng nghe thấy thanh âm ôn nhu như vậy.

Điều này chọc trúng manh điểm của y khiến tâm trạng hoàn toàn thay đổi từ thất vọng khi mất một đệ đệ 'shota manh manh' chuyển sang vui sướng vì 'thanh âm tuyệt thế', thậm chí đáy lòng nhịn không được run run.

Thanh niên mỉm cười, đáy mắt ẩn ẩn tình rồi sau đó vươn tay ra đưa y xem ngọc bội, "Tiểu ca ca cho ta kỉ niệm, hiện tại vật quy nguyên chủ." Thanh âm hắn rất nhẹ, "Tiểu ca ca không gạt ta, thật tốt."

Cố Bạch mặt than gật đầu sau đó phất tay để Tần Húc Bá lui ra, chờ thân ảnh ấy biến mất mới nhận ngọc bội.

Cố Sơn vẫn cười cười như trước.

Cố Bạch đi tới, nói, "Cúi đầu."

Cố Sơn hơi hơi kinh ngạc nhưng vẫn nghe lời cúi đầu, chỉ là khi Cố Bạch càng tới gần thì thân thể hắn càng cứng đờ.

Cố Bạch không để ý, đem ngọc bội đeo lên cổ Cố Sơn, "Tặng cho ngươi thì chính là của ngươi, Tiểu Sơn." Y khó khăn lắm mới nói được một câu dài nhưng vì lâu rồi không nói nên có vẻ không được tự nhiên, "Ta thật vui vì ngươi đã tới."

Cố Sơn chậm rãi thả lỏng người, cười cười không rõ ý tứ nhìn Cố Bạch sau đó dắt tay y.

Cố Bạch sửng sốt.

Cố Sơn giữ chặt y, nhẹ nhàng nói, "Trước đây tiểu ca ca nắm tay ta, giờ đến lượt ta nắm tay tiểu ca ca."

Cố Bạch muốn cười nhưng y diễn mặt than lâu rồi giờ muốn cười cũng không được, "Ngươi còn nhớ rõ sao?"

Trong lòng y thực sự có chút cảm động.

Chung quy y nhớ rõ Cố Sơn chẳng qua là vì hắn là người đầu tiên tiếp xúc, là người đầu tiên cho y sự ấm áp.

Nhưng khi đó Cố Sơn chỉ có mấy tuổi vậy mà từng ấy năm hắn còn chưa quên.

Cố Sơn cười càng ôn nhu, "Ta đương nhiên nhớ rõ, tiểu ca ca là người đối với ta tốt nhất cũng là người duy nhất không gạt ta."

Cố Bạch hơi chột dạ.

Cố Sơn lại tiếp tục, "Nhưng sao lại là Cố Thư Bạch? Tên của tiểu ca ca không phải là Tử Xa Thư Bạch sao?"

Cố Bạch cũng chột dạ, "Lúc đó ta còn chưa lớn, đi ra ngoài dùng họ mẹ." Lý do ấy tuy không phải là thật nhưng nương y đúng là họ 'Cố'.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!