Dự cảm của Tạ Uẩn quả không sai, trong nhà nhiều thêm hai đứa nhỏ, công việc của người trong nhà phảng phất như lu bù lên, suốt ngày chỉ bận vây quanh hài tử.
Hài tử đói bụng khóc phải dỗ, cười tỉnh thì muốn ôm, đi đại tiện tiểu tiện còn phải có người hầu hạ, một đứa khóc thì đứa kia khóc theo, hai đứa khóc thì cần phải có hai người đến dỗ. Tạ Uẩn quả thực đã sắp phát điên luôn rồi, lần đầu hắn sâu sắc cảm nhận được, hài tử không chỉ là thiên sứ mà còn là ác quỷ. Ồn ào đến độ đầu hắn sắp nổ tung, nhưng không thể làm gì khác ngoài chịu đựng.
Sau khi trải qua quá trình thích ứng, Tạ Uẩn từ một xuẩn ba ôm hài tử là thân thể cứng đờ, biến thành một nãi ba phi thường đủ tư cách, cuộc sống này đúng là...
Tạ Uẩn lau mồ hôi lạnh, mới vừa dỗ hài tử ngủ xong, lúc này hắn lại muốn đi đào tạo thực vật biến dị. Hơn mười ngày, khó khăn lắm hắn mới đào tạo ra bảy loại dị thực. Trong đó, chỉ hai cây thực vật bậc một thôi đã tiêu hao hết mười ngày, năm cây dị thực bình thường thì cũng phải tốn hết năm ngày. Tạ Uẩn sâu sắc cảm nhận được, tu vi không đủ đúng là quá phiền não.
Đóng cửa phòng lại, Tạ Uẩn thuần thục cầm lấy linh dược, lần nữa bắt đầu chiết xuất tinh hoa thực vật. Sau khi liên tục sử dụng tinh thần lực lấy tinh hoa của mười ba loại thực vật, Tạ Uẩn hít sâu mấy hơi, lại lấy mấy lọ tinh hoa thực vật mấy ngày trước đã chiết xuất ra. Sau đó uống một lọ Hồi Nguyên Tề, đả tọa nghỉ ngơi một lát, thẳng đến khi nội tức no đủ trở lại, hắn mới thận trọng lấy tinh hoa linh thực ra, cẩn thận tiến hành dung hợp...
Lại một viên hạt giống của thực vật biến dị cấp một được sinh ra, Tạ Uẩn câu môi cười, để sớm trị liệu thân thể của Cảnh Nhiên, hắn đúng là liều mạng. Có điều, tuy bây giờ dị thực dùng cho việc chữa trị kinh mạch bị tổn thương còn thiếu không ít, nhưng vết sẹo trêи mặt Cảnh Nhiên thì lại có thể bắt đầu trị liệu được rồi. Mặt khác, còn có sáu loại dị thực khác, dịch dẫn dắt sơ cấp cũng có thể bắt đầu luyện chế được rồi.
Dịch dẫn dắt cũng giống với gien dịch, cũng chia thành ba cấp bậc, dịch dẫn dắt sơ cấp chỉ có xác xuất thành công 30%, dịch dẫn dắt trung cấp thì 50%, cao cấp thì 70%. Mỗi người có gien khác nhau nên thiên phú cũng khác nhau. Có người trời sinh đã không có gien dị năng, bởi vậy, cho dù có dùng dịch dẫn dắt cao cấp, cũng không thể trăm phần trăm kϊƈɦ phát ra dị năng như người dị năng.
Hơn nữa, sử dụng dịch dẫn dắt cũng chỉ có thể kϊƈɦ phát ra dị năng sơ bộ, tốc độ tu luyện thì tiến triển vô cùng chậm, nếu không sử dụng thêm dược tề cải thiện thiên phú, thì cả đời chỉ có thể là một dị năng giả cấp thấp, vĩnh viễn cũng không vượt qua nổi cái lạch trời cấp ba.
Tạ Uẩn đã tính toán tốt, trước tiên là kϊƈɦ phát thiên phú võ giả cho Đỗ Thần, sau đó lại dùng dược tề thiên phú làm mồi nhử, hắn không sợ hai vợ chồng này không nghe lời, có điều.... điều phiền não nhất hiện nay là, tu vi của hắn không đủ, chỉ có luyện chế ra dịch dẫn dắt sơ cấp thôi, nếu như Đỗ Thần dùng xong mà không có tác dụng, vậy...
Vậy thì cũng không quan hệ gì, cùng lắm thì hắn lấy cớ ân cứu mạng ra, mạnh mẽ giữ bọn họ lại mấy năm. Tạ Uẩn tin tưởng, trong vài năm sau, mình không có khả năng vẫn chỉ là một võ giả nho nhỏ nữa.
Tạ Uẩn mới vừa định ra chủ ý xong, Tạ An ở bên ngoài kêu cửa: " Công tử."
Tạ Uẩn mở cửa phòng ra: " Chuyện gì?"
Tạ An nói: " Mộ Tề đến đây tìm Đỗ Thần, hiện giờ đang chờ ở phòng khách."
Tạ Uẩn có chút kinh ngạc, hắn vừa mới nghĩ tới người này, không nghĩ tới Mộ Tề liền tự đưa tới cửa. Trong lòng cân nhắc một chút, sau đó cất bước hướng về phía phòng khách.
" Tề ca, sao huynh lại tới đây." Vẻ mặt Đỗ Thần sốt ruột, cẩn thận đánh giá thân thể Mộ Tề, sợ hắn có gì sơ xuất. Trạng huống của Tề ca tuy không chuyển biến xấu, nhưng vẫn không thể vận động quá nhiều được, chỉ đi bộ trong chốc lát là đã thở không nổi rồi, làm sao Đỗ Thần có thể yên tâm cho được.
Mộ Tề thần sắc nhu hòa, ánh mắt ôn nhu nhìn Đỗ Thần, nói: " Ta đến xem ngài, thuận tiện bái phỏng Tạ công tử."
" Tề ca." Đỗ Thần lo âu bất an, há mồm muốn nói lại thôi.
Mộ Tề nói: " Đừng lo lắng, hết thảy đã có ta."
Tạ Uẩn rất nhanh liền tới đây, Mộ Tề là một thanh niên thoạt nhìn rất trầm ổn, trêи mặt tuy có chút bệnh trạng, nhưng một đôi mắt kia của hắn, lại tràn ngập cảm giác tang thương trải qua bao phong sương, người có đôi mắt như vậy, nhất định không hề tầm thường.
Mộ Tề chắp tay, không có đứng dậy đón, nói: " Tạ công tử."
Tạ Uẩn biết đây là quy củ của đại lục Hằng Võ, người có tu vi cao không cần hành lễ với tu vi thấp. Mộ Tề chào hỏi hắn trước, đã là một loại biểu hiện vô cùng lễ phép rồi.
Tạ Uẩn nói: " Mộ công tử."
Đỗ Thần nôn nóng nói: " Tạ công tử, Tề ca huynh ấy..."
Mộ Tề nhẹ vỗ vai Đỗ Thần, ôn hòa cười với hắn, sau đó quay đầu nhìn về phía Tạ Uẩn, đi thẳng vào vấn đề: " Tạ công tử, tại hạ lần này đến đây là có một chuyện không rõ, mong rằng Tạ công tử giải đáp cho."
Tạ Uẩn nói: " Mộ công tử, xin cứ nói thẳng."
Mộ Tề cũng không cùng hắn vòng vo, nói thẳng: " A Thần quấy rầy quý địa cũng đã lâu, quý phu nhân cũng đã sinh sản, trạng huống thân thể ta có thể trị liệu hay không, xin Tạ công tử hãy nói thật cho ta biết, ta không muốn thấy a Thần vất vả như thế nữa."
Tạ Uẩn nhăn mày, hắn chỉ bảo Đỗ Thần phụ chăm sóc hài tử, trước đó đỡ đẻ cũng đâu có việc gì để làm, nói gì vất vả.
Mộ Tề thấy hắn không rõ liền giải thích: " A Thần cứ cách mấy ngày liền về nhà chăm sóc dược điền, thân thể ta không tốt, không giúp a Thần được cái gì, tuy sau khi dùng Hộ Tâm Tề không cần phải tốn tiền mua thuốc nữa, nhưng là..." Mộ Tề dừng một chút, nói tiếp: " Là ta có lỗi với a Thần, Tạ công tử, đại ân của ngươi ta sẽ ghi nhớ, nhưng mà a Thần, hắn..."
Đỗ Thần tức giận trừng hắn: " Tề ca..."
Tạ Uẩn bừng tỉnh đại ngộ, hắn còn tưởng lâu rồi mình không có trị liệu cho Mộ Tề cho nên bọn họ sốt ruột, không nghĩ tới lại là nguyên nhân này. Tạ Uẩn quay đầu nghiêm mặt nhìn Tạ An, xem hắn làm việc thế nào kìa, chuyện này mà cũng không nghĩ tới, muốn con ngựa chạy mà lại không cho nó ăn cỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!