Cảnh Nhiên từ trong hôn mê tỉnh lại đã là một ngày sau, nghiêng đầu nhìn hai tiểu bảo bối mềm như bông bên người, trong lòng y nháy mắt liền mềm mại như một hồ nước.
" Cảnh thiếu gia, ngài tỉnh rồi, thân thể cảm thấy thế nào?" Đỗ Thần vội vàng đứng dậy đi tới, vẻ mặt quan tâm hỏi.
Cảnh Nhiên nhu hòa cười cười, nói: " Ta rất tốt, thân thể không còn trở ngại gì nữa, nghỉ ngơi mấy ngày là có thể khôi phục, hài tử thế nào, đã ăn chưa."
Đỗ Thần cười nói: " Cảnh công tử yên tâm, hai vị tiểu công tử đã ăn rồi, đứa lớn là song nhi, đứa nhỏ là nam hài, thân thể của đệ đệ có chút gầy yếu. Nhưng cũng không phải vấn đề gì lớn, bồi bổ một chút là tốt rồi, hài tử sinh non đều như thế."
Cảnh Nhiên đau lòng nhìn hài tử, trong lòng tự trách không thôi, đều là do thân thể y không tốt, nên mới liên lụy hài tử vừa sinh ra đã gầy yếu như vậy. Thân thể lão nhị nhỏ gầy như con mèo con, khiến người vừa nhìn đã thấy đau lòng, vội vàng hỏi: " Tạ thất thiếu đâu?" Tạ Uẩn đã từng nói, muốn giúp hài tử điều trị thân thể mà, lúc này hắn đang ở đâu vậy.
Đỗ Thần nhấp miệng cười trộm, Cảnh công tử chỉ khi tức giận thì mới xưng hô là Tạ thất thiếu, liền nói: " Tạ công tử cao hứng muốn hỏng rồi, không cẩn thận liền tấn giai luôn, lúc này đang ở ngoài cửa phòng đột phá, Tạ An, Lý Kỳ không dám quấy rầy.
Cảnh Nhiên sửng sốt, sau đó lại cạn lời, chuyện như vậy e là chỉ có Tạ thất thiếu mới có thể hưng phấn đến nỗi tâm thần chấn động. Có điều, nhớ tới Tạ Uẩn coi trọng hài tử như vậy, trong lòng y lại thấy cao hứng hẳn lên, ánh mắt nhu hòa nhìn hai đứa nhỏ, lão đại lớn lên rất giống Tạ Uẩn, lão nhị thì có chút giống mình, chỉ là... sờ sờ lên gương mặt đã bị hủy dung của mình, tâm thần Cảnh Nhiên hoảng hốt, nếu không nhìn thấy diện mạo của nhi tử, hắn đã sắp nhớ không rõ, bộ dạng của mình là cái gì rồi.
Trong lòng Đỗ Thần lại có chút ao ước, đối với Tạ Uẩn cũng có thêm một ít hảo cảm, hắn cho rằng dung mạo Cảnh công tử không tốt, thân thể không tốt, lại không có một chút tu vi nào, dưới tình huống đó, Tạ công tử có thể thật lòng thật dạ đối tốt với y. Đỗ Thần cảm thấy người như vậy, chắc chắn là một người tốt. Làm một phàm nhân, Đỗ Thần rất rõ địa vị của phàm nhân có bao nhiêu thấp hèn, rất nhiều người đều chướng mắt hắn, nếu không phải có Tề ca từ nhỏ che chở cho hắn lớn lên...
Nhớ tới Tề ca, trêи mặt Đỗ Thần lộ ra tươi cười, kỳ thật hắn cũng là một người may mắn, chỉ hi vọng phần may mắn này có thể tiếp tục duy trì, hi vọng Tề ca có thể khỏe lại, đoạn thời gian gần đây Tạ công tử có cho hắn một lọ hộ tâm tề, thân thể Tề ca tuy không có chuyển biến tốt đẹp, nhưng cũng không chuyển biến xấu đi, tình huống như vậy đã làm cho hắn thấy được hi vọng.
Tạ Uẩn lần này tấn giai là suốt ba ngày ba đêm. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, còn chưa kịp kiểm tra tu vi của mình, thân hình chợt lóe, nhanh chóng chui vào phòng, vội vàng nói: " Hài tử đâu? Mau cho ta xem với."
Cảnh Nhiên trừng mắt liếc hắn một cái, nói: " Nhỏ giọng chút, hài tử vừa mới ngủ, đừng có dọa bọn nó." Một đứa khóc, một đứa cũng khóc theo, từ khi mang theo hài tử Cảnh Nhiên mới biết được, dưỡng hài tử là một chuyện vô cùng phiền toái, có điều, phiền toái thì phiền toái, y vẫn vui vẻ chịu đựng.
Tạ Uẩn vội vàng khẩn trương lên, không dám lớn tiếng nữa, thả chậm bước chân nhẹ nhàng đến trước giường. Nhìn hai đứa nhỏ trêи giường, hắn cười toe toét, con hắn thật là đáng yêu. Sau mấy ngày nuôi dưỡng, làn da màu đỏ nhăn nheo trêи người hai bé rút đi, để lại làn da trắng trắng nộn nộn chọc người trìu mến, bất quá...
Tạ Uẩn hỏi: " Đứa nào lão đại, đứa nào lão nhị."
Cảnh Nhiên lo lắng nói: " Song nhi bên trái là lão đại, lão nhị... lão nhị, thai không dưỡng tốt, thân thể có chút yếu..."
Tạ Uẩn gật đầu, ngưng mi suy nghĩ chốc lát, nói: " Ta biết rồi, vấn đề của hài tử cứ giao cho ta, trẻ con còn quá nhỏ, không thể dùng dược, ta sẽ luyện chế một ít dược tề cho linh thú, để hài tử uống sữa điều trị thân thể."
Cảnh Nhiên yên lòng, cười nói: " Mặt của lão đại nhìn rất giống ngươi, ngươi đến xem nè."
Tạ Uẩn vui mừng, muốn đem hài tử bế lên, có điều, nhìn cái cục nhỏ xíu mềm mại như bông, hắn lại không dám chạm vào, chỉ có thể liên tiếp vây quanh hài tử để xem, phảng phất như có thể nhìn ra một đóa hoa, hưng phấn nói: " Ha ha, hài tử quả nhiên giống ta, lão đại lớn lên giống ta, lão nhị cái mũi giống ta, miệng giống ta, lỗ tai cũng giống ta, haha, chỗ nào cũng giống."
Cảnh Nhiên trợn trắng mắt, lão nhị có chỗ nào giống hắn chứ, đôi mắt hắn để ở đâu vậy. Bất quá, thấy Tạ Uẩn cao hứng như vậy, y cũng không nỡ dội nước lạnh vào mặt hắn, đổi chủ đề hỏi: " Tên của hài tử ngươi nghĩ ra chưa?"
Tạ Uẩn chà chà tay, cảm thấy trách nhiệm này thật trọng đại, bước tới bước lui trong phòng, sau đó, đột nhiên vỗ tay cái đét, dứt khoát nói: " Hài tử của ta nhất định phải là đặc thù nhất, bác học đa tài, sau này cứ gọi lão đại là Thù nhi, lão nhi kêu Bác nhi."
Tạ Uẩn một ngụm liền đem tên của hài tử định ra.
Cảnh Nhiên có chút kinh ngạc, không ấn theo thứ bậc của Tạ gia mà đặt sao? Có điều, nhớ tới tính tình của người Tạ gia, Cảnh Nhiên cảm thấy như bây giờ vẫn tốt hơn, Thù nhi, Bác nhi, Cảnh Nhiên lẩm bẩm đọc đi đọc lại tên hài tử. Đột nhiên, Cảnh Nhiên ngẩn ngơ, suýt nữa bị một ngụm nước miếng sặc chết.
" Ngươi..." Khóe miệng Cảnh Nhiên run rẩy, gia hỏa này quả đúng là một tên không bao giờ chịu ăn thiệt, lúc nào cũng muốn chiếm tiện nghi người khác.
Tạ Uẩn đắc ý cười ha ha, cái đuôi đã sắp vểnh lên trời, vô cùng đắc ý nói: " Thế nào, ta lấy tên rất tốt đi, ta quả nhiên là một thiên tài."
Cảnh Nhiên trừng hắn, sau đó cẩn thận suy tư trong chốc lát, lại cảm thấy thật ra tên này cũng không tệ, ít nhất Tạ thúc, Tạ bá thì cũng là con của y chiếm tiện nghi, Cảnh Nhiên nhịn không được hỏi: " Sao ngươi không gọi là Tạ Ca, Tạ Gia luôn đi, như vậy chẳng phải càng có khí thế hơn sao."
Tạ Uẩn bất đắc dĩ nhún vai, phiền não nói: " Hiện giờ tu vi của ta không đủ, lấy hai cái tên này quá kéo cừu hận, ta không thể kéo rắc rối cho hài tử được. Để sau này có đứa nữa, lại đặt là Tạ Ca, Tạ Gia.
Cảnh Nhiên đỏ mặt, đương nhiên, y có đỏ mặt thì Tạ Uẩn cũng nhìn không ra, trong lòng Cảnh Nhiên có chút ngượng ngùng, trừng mắt liếc xéo Tạ Uẩn một cái, nói lẫy: " Ai muốn cùng ngươi có hài tử chứ."
Tạ Uẩn bỗng dưng buột miệng thốt ra: " Nói nhầm."
Cảnh Nhiên nghe vậy liền nổi máu, ngón tay chỉ vào Tạ Uẩn, cả giận nói: " Ngươi... ngươi... có ngon ngươi đừng chạy."
Đương nhiên, chuyện này là không có khả năng, Tạ Uẩn tuy rất muốn ở lại chơi với hài tử một chút nữa, nhưng, đối mặt với lửa giận của Cảnh Nhiên, hắn cảm thấy tốt hơn hết là mình nên chuồn đi. Vừa vặn thân thể của hài tử cần phải điều trị, thân thể Cảnh Nhiên cũng vậy, hắn phải đi về luyện chế một ít dược tề. Đợi nguôi ngoai thì hắn đến dỗ dỗ một chút, chắc là Cảnh Nhiên cũng không giận lâu đâu.
Tạ Uẩn có chút không xác định thầm nghĩ vậy, trong lòng lại âm thầm ảo não, sao hắn lại vạ miệng nói bậy hoài vậy chứ. Kỳ thật, nói nhầm thì nói nhầm thôi, đâu phải hắn muốn nói nhầm đâu, Cảnh Nhiên cũng thật là hẹp hòi, người ta nói thật cũng không cho người ta nói. Có điều, vì đôi mắt của mình, Tạ Uẩn quyết định, phải mau chóng thanh trừ hết độc tố trêи mặt Cảnh Nhiên mới được, miễn cho mình không cẩn thận nói bậy bạ. Nhưng quả thật cái bản mặt xấu xí của Cảnh Nhiên đúng là xấu đến nỗi thâm nhập nhân tâm luôn, ăn sâu bén rễ đến nỗi làm tư duy của hắn chưa kịp tự hỏi luôn, Tạ Uẩn cảm thấy mình rất vô tội mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!