Chương 38: Bị tập kích và phản tập

Tạ Uẩn ở Tư phủ dùng cơm xong, sau đó mới cáo từ rời đi.

Trêи đường trở về, bước chân Tạ Uẩn đột nhiên khựng một chút, khóe môi gợi lên một mạt cười xấu xa, sau đó dường như không có việc gì thay đổi lộ tuyến, càng đi lại càng hướng đến địa phương hẻo lánh.

Hắn muốn nhìn một chút, là ai dám đánh chủ ý lên đầu hắn.

Đi vào một chỗ địa giới không một bóng người, cây bụi cỏ dại mọc thành cụm, chung quanh cây cối cành lá rậm rạp, che khuất hết thảy tầm mắt, Tạ Uẩn vẫn như cũ thong thả bước đi, càng bước càng hướng vào sâu trong rừng cây.

Đột nhiên, một tiếng gầm từ phía sau truyền đến: " Tạ Uẩn...."

Năm tên tráng hán, nhanh chóng chui ra vây xung quanh hắn, phía sau tráng hán là một vị công tử trẻ tuổi, tuấn tú.

Tạ Uẩn nhướng mày, cười khẩy nói: " Chịu chui ra rồi đó sao?"

Lưu Thành trợn mắt, khí thế lục tinh Võ Giả trêи người đột nhiên bộc phát ra, hung thần ác sát nói: " Hóa ra ngươi là Tạ Uẩn, làm hại chúng ta tìm bao lâu nay, lúc này để xem ai còn có thể cứu được ngươi."

Ánh mắt Tạ Uẩn tối sầm lại, nói: " Các người nhìn chằm chằm vào Tư phủ."

Công tử trẻ tuổi khinh thường: " Ngươi cho rằng Tư Dật có thể bảo vệ ngươi được sao, dám đả thương biểu đệ của ta, hôm nay ngươi hãy đền mạng đi."

Tạ Uẩn nhíu mày: " Ngươi là người nhà nào?"

" Đừng có ở đó mà vô nghĩa nữa, các ngươi mau bắt hắn lại cho ta." Công tử trẻ tuổi hưng phấn nói, ánh mắt nhìn về phía Tạ Uẩn giống như đang nhìn thấy vô số trân bảo.

Vài vị tráng hán tinh thần trấn động, trong đó có một vị nhanh chóng tiến lên, giơ cao đại đao nhắm thẳng vào chỗ yếu hại của Tạ Uẩn.

Thân hình Tạ Uẩn chợt lóe, trở tay rút tơ tằm trong tay ra, thừa dịp người kia còn chưa kịp chuẩn bị, hắn liền cuốn tơ tằm lên cổ tráng hán nhẹ nhàng lôi kéo. Nháy mắt máu tươi đã rải đầy đất, hán tử mãi đến khi chết còn không biết vì sao mình chết.

Hình ảnh này quá nhanh, khiến người không kịp trở tay.

" Tam đệ..."

Con mắt Lưu Thành trừng như muốn toét ra, mắt hiện đầy tơ máu, sát ý trêи người càng đậm.

" Ngươi không phải bát tinh Võ Đồ sao...." Công tử trẻ tuổi kinh hô, phẫn nộ quát: " Các ngươi làm sao vậy, không thấy rõ tu vi hắn sao, còn thất thần ở đó làm gì, mau đi giết hắn cho ta."

" Ngươi là tam tinh Võ Giả." Thanh âm Lưu Thành lạnh như băng, ánh mắt trán ngập sát ý lạnh lẽo.

Mấy hán tử còn lại nghe vậy, sắc mặt nháy mắt liền biến đổi, không dám thiếu cảnh giác nữa, nhanh chóng bày trận vây công Tạ Uẩn.

Tạ Uẩn mặt không đổi sắc, không hề có lấy một chút lo lắng khi bị đánh hội đồng, vận hành tinh thần lực thao tác tơ tằm giống như một vật thể sống, linh hoạt di chuyển trong đám người. Đột nhiên, lại có một cái đầu hán tử khác rơi xuống đất.

" Trương Cửu..." Vương Tây Lâm gầm lên.

Tạ Uẩn không chút nương tay, cứ theo trò cũ mà gặt mạng.

" Cẩn thận tơ tằm của hắn." Lưu Thành la lớn, vũ khí trong tay vung lên, tơ tằm theo tiếng gió vút qua bị cắt đứt đoạn giữa.

Tạ Uẩn kinh ngạc, đồng tử co rụt lại, lập tức liền nhận ra, vũ khí trong tay Lưu Thành, hẳn là thuộc cấp bậc binh khí.

Trong lòng Tạ Uẩn có chút đáng tiếc, tơ tằm hắn phải tốn tới hai trăm linh châu để mua, bất quá, sợi tơ do tuyết tằm cấp một phun ra, quả thật không thể ngăn cản công kϊƈɦ cao cấp của võ giả, vũ khí này chẳng qua là tăng nhanh thời hạn sử dụng của tơ tằm mà thôi. Trong lòng Tạ Uẩn hung ác nghĩ, quả nhiên không có vũ khí tốt đúng là bất lợi, lần sau nhất định phải chọn một kiện phẩm cấp binh khí, nếu không, lúc cùng người đối chiến thì thập phần thua thiệt.

Bàn tay Tạ Uẩn vung lên, nhanh chóng đem tơ tằm còn dư thu lại.

Lưu Thành cười lạnh: " Để xem ngươi còn có thủ đoạn bịp bợm gì nữa không."

Công kϊƈɦ của lục tinh Võ Giả, quả thật không hề tầm thường, Tạ Uẩn có thể cảm giác được áp lực rõ ràng, mắt thấy lưỡi đao càng ngày càng gần, Tạ Uẩn tránh cũng không thể tránh, đang ở thời khắc nguy cơ.

Hết thảy đột nhiên im bặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!