Đỗ Thần vừa vui sướиɠ vừa thấp thỏm đi theo Tạ An ra sân.
Sắp đến cửa, Đỗ Thần đột nhiên hỏi: " Đúng rồi Tạ An, công tử nhà ngươi là ai vậy? sau này ta muốn đến cửa đỡ đẻ, dù sao cũng phải biết tên họ gia chủ?" Kỳ thật trong lòng Đỗ Thần vô cùng tò mò, vị công tử này có thể nhận ra hắn, khẳng định là người của trấn Thanh Thạch, nhưng mà, tuy hắn chỉ là phàm nhân, không được Thượng Quan gia coi trọng. Nhưng chuyện ở trấn Thanh Thạch, nên biết hắn đều biết, cũng chưa nghe nói tới, thế gia nào ở trấn Thanh Thạch có một vị công tử trẻ tuổi xuất sắc như thế, tuổi còn trẻ đã có thể thuê viện tử ở Thanh Hà Tiểu Uyển, bản lĩnh nhất định bất phàm, sao lại không có tiếng tăm gì.
Tạ An vẻ mặt kiêu ngạo nói: " Thiếu gia nhà ta là Tạ thất thiếu."
Đỗ Thần vội vàng cười cười: " hóa ra là Tạ thất ...." Đỗ Thần đột nhiên khựng lại, vẻ mặt mộng bức: " Tạ thất công tử?"
Tạ An ngẩng đầu ưỡn ngực, vô cùng đắc ý nói: " Thiếu gia nhà ta rất lợi hại, tuổi còn trẻ đã là tam tinh Võ Giả. Ngài ấy là dược sư cao cấp, ngươi cứ yên tâm đi, chỉ cần thiếu gia nhà ta ra tay, bảo đảm Tề ca của ngươi sẽ không xảy ra chuyện gì."
Đỗ Thần bước chân như bay xuống núi, biểu tình trêи mặt chốc thì vui chốc thì buồn. Tên tuổi của Tạ thất thiếu, hắn đâu chỉ nghe nói qua, mà quả thực còn như sấm bên tai, bởi vì là công tử thế gia mà có thể đem ra so sánh với phàm nhân chỉ có một mình hắn mà thôi. Nghe người ta nói hắn vừa béo vừa xuẩn, thiên phú không tốt, nhưng hôm nay chứng kiến...
Đỗ Thần vỗ vỗ mặt mình, hắn không phải là đang nằm mơ đi. Bất quá, hắn tình nguyện mình đang mơ, Tạ thất công tử còn có thể trở nên khí vũ phi phàm như vậy, chắc chắn là có linh đan diệu dược gì đó, nói vậy Tề ca của hắn.... Đỗ Thần hết buồn lại vui, vui sướиɠ vì có lẽ Tề ca thật sự có thể cứu chữa được, trong chốc lát thì lại phiền não, sợ mình chờ đợi thất bại, hi vọng càng lớn thì thất vọng cũng càng lớn.
Đỗ Thần tâm sự nặng nề, tiện đó liền nghĩ, nếu Tạ thất công tử là dược sư cao cấp, còn có thể đem thân thể mình biến gầy, còn có thể dùng tư chất của một phế vật đột phá cảnh giới Võ Giả, vậy lời Tạ An nói có lẽ là sự thật.
Đỗ Thần dần dần trấn định, một đường vui sướиɠ chạy xuống núi, trực tiếp chạy vào nhà.
" Tề ca, Tề ca, huynh được cứu rồi, huynh đoán xem hôm nay ta gặp được ai?"
........
Ở bên đây, Tạ Uẩn mặt ủ mày ê, có vẻ vô cùng rối rắm.
Cảnh Nhiên nhíu mày, đang muốn hỏi hắn có chuyện gì phiền não, vừa vặn Tạ An tiễn Đỗ Thần cũng quay trở lại, tiến vào phòng liền nghi hoặc khó hiểu: " Thiếu gia, đại tiểu thư dong binh đoàn Phi Lang không phải là vị hôn thê của nhị thiếu gia sao?"
Tạ Uẩn lộ ra vẻ mặt như táo bón: " Dựa theo lời tứ ca nói, donh binh đoàn Phi Lang nếu không có đại tiểu thư thứ hai, vậy thì ả chính là hôn thê của nhị ca."
" Vậy..." Tạ An trợn tròn mắt, chuyện này tính thế nào đây.
Cảnh Nhiên bừng tỉnh đại ngộ, khó trách vừa rồi Tạ Uẩn không muốn nhiều lời, hóa ra là một cọc gièm pha.
Cảnh Nhiên nói: " Ngươi lo lắng cho nhị ca sao?"
Tạ Uẩn lắc đầu, nói: " Cũng không phải, ta với nhị ca chưa từng qua lại, chỉ là, tứ ca cùng với tam tỷ hình như có quan hệ rất tốt với nhị ca, nếu ta đã nhận ơn của bọn họ, ta đang suy xét xem có nên nói cho họ biết hay không."
Cảnh Nhiên không cho là đúng nói: " Có cái gì mà phải rối rắm, cứ nói cho bọn họ là được, dù sao ngươi với nhị ca cũng không qua lại, nếu hắn oán ngươi, ngươi cũng đâu tổn hao gì, còn nếu hắn cảm kϊƈɦ, ngươi cũng coi như là làm một chuyện tốt."
Tạ Uẩn trầm tư một chút, gật đầu nói: " Nói có lý."
Cảnh Nhiên che miệng cười cười: " Các ngươi là huynh đệ ruột thịt, nhưng hình như quan hệ không tốt lắm nhỉ."
Tạ Uẩn bắt đắc dĩ nhún vui, nói: " Nương của ta có bao nhiêu kỳ ba, ngươi cũng không phải không biết. Kỳ thật, nói tới thì, vẫn là nương ta thiếu nhị ca."
Cảnh Nhiên hiếu kỳ: " Sao lại vậy?"
Tạ Uẩn khinh thường: " Bạch Ngọc kiến thức thiển cận, lòng dạ hẹp hòi, đã ngu ngốc mà cứ thích gây chuyện, cố tình lại còn không có một chút thủ đoạn nào. Suốt ngày chỉ biết tính kế một chút tiền tài, nghĩ cách chèn ép mấy đứa con thứ, đối phó với mấy di nương không được sủng ái. Vì thế bà ta liền chăm chú vào những thứ tử, trưởng tử không có nương. Năm đó, nghe nói nhị ca vốn có một người yêu, Bạch Ngọc ở giữa gây khó dễ, muốn nhị ca phải cưới chất nữ nhà mẹ đẻ bà ta.
Tính tình của người Bạch gia, nói ra ta còn ngại mất mặt, ỷ vào Bạch Ngọc được gả cho cha ta, suốt ngày ở nông thôn diễu võ giương oai. Chất nữ kia cũng không phải thứ gì tốt, thấy cô cô được gả cao, cả ngày trang điểm lòe loẹt hoa hòe, vọng tưởng được trèo cao. Nữ nhi ham hư vinh như vậy, nhị ca nào thèm để mắt tới."
Tạ Uẩn dừng một chút lại nói tiếp: " Sau, lại không biết thế nào, người yêu của nhị ca hiểu lầm, song nhi kia dưới cơn tức giận liền gả cho người khác. Nhị ca lúc ấy gần như phát điên, chạy thẳng tới Bạch gia đại náo một hồi, đánh cho mấy người Bạch gia nửa năm không xuống được giường, sợ tới mức bọn chúng không dám nhắc tới hôn sự nữa. Bạch Ngọc không cam lòng, nhưng cũng bị nhị ca bùng phát tính tình dọa sợ, mới chịu ngừng nghỉ, được khoảng mấy ngày, nhị tỷ thành công bò lên giường công tử thế gia ở Vân Châu. Vì thế, hướng gió trong nhà xoay chuyển, Bạch Ngọc bắt đầu vênh váo lên, nháo đến khi nhị ca chịu phân phủ mới thôi. Cứ thế sau nhiều năm như vậy, Tạ phủ không có tin tức của nhị ca, mà nhị ca cũng từ đó không xem chính mình là người của Tạ gia."
Tạ Uẩn thở dài, nói: " Vẫn là lần này đến Phạm huyện, ta mới từ trong miệng tứ ca biết được, nhị ca gia nhập dong binh đoàn, rất được đoàn trưởng coi trọng, hơn nữa còn cho nữ nhi đính hôn với nhị ca..."
Nói đến đây, vẻ mặt Tạ Uẩn lộ ra vẻ chán ghét: " Ai ngờ đại tiểu thư dong binh đoàn kia lại là loại tính tình này."
Cảnh Nhiên có chút khϊế͙p͙ sợ, nhưng mà, không phải vì chuyện của nhị ca, chuyện này cũng không quá hiếm thấy, đích mẫu đối phó với mấy đứa con thứ mà thôi, chuyện này y đã gặp qua quá nhiều rồi. Nói thật, y cảm thấy thủ đoạn của Bạch Ngọc không tính là cái gì, người Tạ gia tuy rằng kỳ ba, cả một đám đều ích kỷ, nhưng cũng chưa từng trải qua sóng to gió lớn gì, khoảng cách tới độc ác tàn nhẫn còn kém xa.
Y khϊế͙p͙ sợ là vì thái độ của Tạ Uẩn, Bạch Ngọc dù sao cũng là mẹ ruột của hắn, nghe trong lời hắn nói, không chỉ vô cùng khinh thường Bạch Ngọc mà thậm chí còn gọi thẳng kỳ danh, không hề có một chút tôn trọng nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!