Chương 36: Chuyện xưa của Đỗ Thần

Thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt lại là ba ngày.

Từ sau khi Tạ An đem Hộ Tâm Tề giao cho Đỗ Thần thì không nhận được tin tức gì, Tạ Uẩn đang suy xét có nên tìm một người khác hay không thì.. Vào lúc chạng vạng, nơi bọn họ đang cư trú, lần đầu tiên vang lên tiếng gõ cửa.

" Ngươi là ai?" Lý Kỳ vẻ mặt cảnh giác.

Sắc mặt Đỗ Thần tái nhợt, khẩn trương mím môi, nói: " Ta tìm Tạ An, hắn nói hắn ở đây."

Sắc mặt Lý Kỳ hơi hòa hoãn, cẩn thận đánh giá hắn từ trêи xuống dưới, nói: " Ngươi chờ một lát."

Một lát sau, Tạ An từ trong viện bước ra, kinh ngạc nhìn Đỗ Thần, nói: " Sao ngươi lại tới đây, ta còn tưởng ngươi không đáp ứng, mấy ngày nay cũng chưa nhìn thấy ngươi."

Đỗ Thần kϊƈɦ động, vội vàng nói: " Không có, ta không phải không đáp ứng, mấy ngày nay thân thể của Tề ca chuyển biến tốt, ta ở nhà có việc, cho nên không thể đến tiệm thuốc."

Tạ An cười nói: " Vậy là tốt rồi, ngươi là quyết định ở nơi này, chờ đến khi thiếu phu nhân nhà chúng ta sinh sao?"

Đỗ Thần gật đầu, do dự một chút, lại hỏi: " Hộ Tâm Tề lần trước, ngươi có còn hay không?"

Tạ An kinh ngạc: " Trượng phu của ngươi còn chưa khỏe sao? Dược tề thiếu gia ta luyện chế, chưa từng thất bại."

Đỗ Thần vội vàng nói: " Khá hơn nhiều, Tề ca chưa từng khỏe như vậy, chỉ là thân thể huynh ấy còn chưa có khỏi hẳn, ta nghĩ hay là lấy thêm một lọ dược tề nữa xem sao."

Tạ An nói: " Trước tiên cứ vào trong đi đã, để ta đi bẩm báo với thiếu gia một tiếng."

Đỗ Thần nhẹ nhàng thở ra, đi theo Tạ An vào nhà, trong lòng không nhịn được có chút chờ mong. Buổi tối hôm đó, quả thật hắn rất sợ hãi, Tề ca hôn mê bất tỉnh, trêи người nổi đầy gân xanh, toàn thân nóng như lửa đốt, hắn lúc ấy đau đớn muốn chết, chỉ hận không được đi theo cùng Tề ca, ai ngờ đâu quanh co thế nào. Tề ca sau hai ngày, thế nhưng tỉnh lại, thân thể cũng dần chuyển biến tốt, không còn hay ho ra máu nữa, sắc mặt cũng không còn khó coi như trước.

Duy chỉ có một điều tiếc nuối, nhịp tim của Tề ca vẫn không đồng đều, tâm mạch bị hư tổn không cách nào hồi phục, chỉ có thể giảm bớt được một chút.

Nhưng mà, cho dù chỉ có vậy thôi, Đỗ Thần cũng đã cảm thấy mỹ mãn rồi, chỉ cần có thể giữ được tính mạng của Tề ca, những chuyện khác để sau lại nghĩ cách khác.

Đỗ Thần vui quá mà khóc, sau đó bỗng dưng nhớ tới Tạ An, một lọ dược tề mà đã có thể khiến tình huống của Tề ca chuyển biến tốt, vậy uống một lọ nữa thì sao. Mang theo tâm tình mong chờ, hắn đi đến Thanh Hà Tiểu Uyển, trời biết hắn một đường đi tới đây, trong lòng có bao nhiêu kinh hoảng. Tuy hắn không thể nhìn ra cấp bậc của võ giả, nhưng hắn có thể cảm nhận được khí thế trêи người võ giả.

Nhìn chung quanh toàn những võ giả tu vi cao thâm, hắn có cảm giác mình giống như một con thỏ đi lạc vào bầy mãnh thú. Tuy vậy, nhưng không thể không đến. Những người ở đây tính tình thật tốt, đối với kẻ phàm nhân như hắn làm như không thấy, không ai khó xử, bằng không...

Bằng không thì sao, vì Tề ca, cho dù có gian nan đi nữa, hắn cũng phải đi một chuyến.

Đỗ Thần không hề biết là, không phải tính tình của mấy võ giả này tốt, mà là địa phương như Thanh Hà Tiểu Uyển này tương đối tốt, không ai dám làm càn gây chuyện ở đây. Bằng không, một phàm nhân như hắn, dám l* m*ng ngang nhiên chạy vào đây, còn không phải là con thỏ chạy vào đàn mãnh thú sao?

Tạ Uẩn rất nhanh liền ra tới, nhướng mày nhìn Đỗ Thần, nói: " Ngươi chính là song nhi đỡ đẻ sao."

Vẻ mặt Đỗ Thần nghiêm túc, vội nói: " Ta là đại phu, có đôi khi cũng giúp người trong thôn đỡ đẻ."

Tạ Uẩn nhíu mày: " Ngươi nói là muốn Hộ Tâm Tề?"

Đỗ Thần khẩn trương: " Vâng."

Tạ Uẩn nhếch môi, cười như không cười mà nói: " Ngươi có biết một lọ Hộ Tâm Tề này cũng đủ cho ta thỉnh tám chục một trăm người đỡ đẻ không?"

Sắc mặt Đỗ Thần trắng bệch, nhưng vẫn kiên trì nói: " Biết, nhưng ngài yêu cầu chính là phàm nhân."

Đỗ Thần cũng hiểu rõ, người có thể ở Thanh Hà Tiểu Uyển làm sao mà không tìm được người đỡ đẻ, cố tình lại nhìn trúng hắn. Thậm chí còn lấy một lọ Hộ Tâm Tề ra, chắc chắn là có dụng ý khác. Nhưng một phàm nhân như hắn có cái gì đáng để coi trọng chứ. Nghĩ tới nghĩ lui, Đỗ Thần cho rằng, nguyên nhân có lẽ cũng chính là vì hắn là một phàm nhân, đây mới là điều quan trọng nhất.

Tạ Uẩn nhướng mày, cười nói: " Ngươi thực thông minh, có điều..."

Đỗ Thần vội vàng nói: " Ngài yên tâm, ta là phàm nhân, có xem cũng không hiểu chuyện gì của tu giả, cũng sẽ không để lộ chuyện ở đây, càng sẽ không lắm mồm, ta chỉ cần một lọ Hộ Tâm Tề nữa thôi."

Tạ Uẩn cười nói: " vậy nếu, Hộ Tâm Tề không có hiệu dụng thì sao?"

Sắc mặt Đỗ Thần trắng bệch, mạnh mẽ trấn định nói: " Cho dù không có hiệu dụng, nhưng Hộ Tâm Tề có thể giảm bớt trạng huống của Tề ca. Tạm thời có thể giữ lại mạng, nhiều hơn một lọ dược thì Tề ca cũng có thể sống lâu hơn chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!