Chương 34: Đi dạo phố

Hai ngày sau, Tạ Uẩn đang ở trong phòng luyện dược.

Tạ An vẻ mặt kinh hỉ chạy về, hưng phấn nói: " Thiếu gia, thiếu gia, ngài có biết nhóm linh dược thành thục lần này chúng ta bán được bao nhiêu tiền không?"

Tạ Uẩn buông dược lò trong tay, khóe môi gợi lên ý cười nhàn nhạt, nói: " Bao nhiêu tiền?"

Tạ An cao hứng phấn chấn: " Ba trăm tám mươi linh châu lận a, linh dược cấp hai đúng là quá đáng giá, linh dược gieo trồng lần này không chỉ thành thục trước mấy ngày mà ngay cả linh dược cấp hai cũng thành thục, đúng là không thể tưởng tượng nổi."

Tạ Uẩn bất động thanh sắc, nói: " Ngươi cho rằng đây là trùng hợp hả, ngày hôm qua ta tưới Ủ Chín Tề nên linh dược mới có thể thành thục nhanh như vậy."

Tạ An bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào, hôm nay sáng sớm, toàn bộ linh dược đều thành thục hết, hắn còn tưởng là trêи trời rớt bánh có nhân, không nghĩ tới là do công lao của thiếu gia, thiếu gia nhà bọn họ thật là lợi hại.

Hai mắt Tạ An nhìn Tạ Uẩn phóng ra ánh sáng, trong lòng hết sức sùng bái, thiếu gia nhà bọn họ đúng là không gì không làm được.

Tạ Uẩn nói: " Vừa lúc hôm nay ta không có việc gì, ngươi bồi ta ra ngoài đi dạo."

Tạ An mặt mày hớn hở, nói: " Thiếu gia, ngài yên tâm, ta đã rất quen thuộc với huyện thành này, bảo đảm sẽ dẫn ngài đến nơi ngài muốn."

Tạ Uẩn gật gật đầu, kỳ thật hắn đã sớm muốn ra ngoài đi dạo, chỉ là, mấy ngày trước Tạ An vừa lúc tấn giai, vì thế nên kế hoạch bị hoãn lại. Vả lại gần đây hắn tiêu tiền hơi bị nhiều, trừ việc luyện chế dược tề ra, Tạ Uẩn còn âm thầm ủ chín một ít linh dược, nếu không, chỉ có Phàm Linh Thảo thôi thì linh dược không thể thành thục nhanh như vậy.

Tạ Uẩn lấy dược tề mới luyện chế mấy ngày gần đây, nói: " Cầm cái này đi bán luôn."

Tạ An nhếch miệng cười: " Tốt quá."

Hai người nói đi là đi, rất nhanh liền đến dưới chân núi, sau khi ra khỏi Thanh Hà Tiểu Uyển, Tạ An hỏi: " Thiếu gia, ngài có nơi nào muốn đi không?"

Tạ Uẩn nói: " Tới hiệu sách trước."

Hắn tính học hỏi thêm một ít tri thức về dược tề của thế giới này, nếu không hắn sợ sẽ bị lộ. Tuy hắn rất tin tưởng vào dược tề do mình luyện chế, nhưng nếu muốn đi khảo nghiệm cấp bậc dược sư, hắn nhất định phải hiểu được tri thức về dược tề ở thế giới này.

Trong lòng Tạ Uẩn cũng rõ ràng, hiện giờ tu vi của hắn đã gặp phải bình cảnh, không phải cứ đóng cửa khổ tu là có thể đột phá. Cái hắn cần chính là một cơ hội, vậy thì nhân lúc rãnh rỗi không có việc gì thì không bằng hắn học tập thêm chút tri thức.

Tạ An mang theo thiếu gia vào hiệu sách, rất nhanh hắn liền cười không nổi, Tạ Uẩn trực tiếp gọi chưởng quầy tới, bảo hắn lấy mấy quyển thư tịch có tri thức dược tề, sau đó chọn ra chín quyển, ba quyển phương thuốc, một quyển linh thực bách khoa toàn thư, hai quyển kinh nghiệm tích lũy do dược tề sư cao cấp viết, thêm hai quyển tri thức của dược tề sư trung cấp, cùng với một quyển tiểu thuyết những tin đồn thú vị về bí cảnh.

Thời điểm tính tiền, tổng cộng ba trăm sáu mươi hai viên linh châu, chưởng quầy bỏ đi số lẻ, chỉ thu ba trăm sáu mươi viên.

Tạ An vẻ mặt đau khổ thanh toán tiền, lúc này mới đột nhiên nhớ tới, lần trước hình như cũng giống thế này, ngân phiếu ở trong ngực còn chưa kịp ấm liền bay mất. Thiếu gia đúng là tiêu xài hoang phí, ba trăm tán mươi linh châu vừa mới tới tay, đảo mắt chỉ còn dư lại hai mươi linh châu.

Tạ Uẩn đặc biệt ghét bỏ cái bộ dáng thần giữ của này của hắn, nhàn nhạt nói: " Lại đem dược tề bán đi."

Tạ An tinh thần chấn động, trong lòng cuối cùng cũng có chút an ủi, lập tức mang theo thiếu gia đến trước tiệm thuốc, khoảng cách cũng không xa. Sau khi quanh quanh quẹo quẹo, từ xa Tạ Uẩn đã nhìn thấy chiêu bài Dược Phường Tứ Quý. Đây là tiệm thuốc lớn nhất huyện thành, đồng thời cũng là sản nghiệp của Phạm gia.

Tạ An đã kết thân với chưởng quầy, vừa tiến vào tiệm thuốc, hai người liền bắt đầu trao đổi.

Tạ Uẩn thấy hai người bọn họ bận rộn, liền gọi một tiểu nhị tới, bảo hắn dẫn mình đi xem linh dược. Tạ Uẩn rất nhanh liền phát hiện, cho dù là Dược Phường Tứ Quý có là tiệm thuốc lớn nhất huyện thành, thì nơi này vẫn không có bán linh dược cấp ba.

Tạ Uẩn nghi hoặc, hỏi: " Vì sao không thấy linh dược cấp ba."

Trong lòng tiểu nhị càng thêm nghi hoặc, vừa rồi hắn còn tưởng vị công tử này là dược tề sư. Nhưng mà, đây chẳng phải thường thức bình thường sao, vì sao người này lại không biết, hắn liền giải thích: " Linh dược cấp ba là dược liệu luyện đan, ở huyện thành nho nhỏ này không dùng được."

Tạ Uẩn bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng có chút tiếc hận, vốn hắn muốn nhìn thử xem linh dược cấp ba có thể luyện chế gien dịch trung cấp hay không, hiện giờ chỉ có thể từ bỏ.

Một lát sau, Tạ An cùng với chưởng quầy giao dịch xong, dược tề sư quả nhiên là một nghề kiếm tiền cực nhanh. Năm bình dược tề cao cấp, chín bình dược tề trung cấp, tổng cộng bán ra bốn trăm hai mươi linh châu, so với bán linh thảo còn nhiều hơn.

Tạ An cuối cùng lại cảm thấy mỹ mãn, tốc độ kiếm tiền của thiếu gia nhà hắn, hắn quả là theo không kịp.

Sau khi hai người ra khỏi tiệm thuốc, Tạ Uẩn lại nói: " Đến vũ khí phường nhìn xem." Hiện giờ hắn không có vũ khí nào tiện tay, lúc đối địch rất bất tiện.

Tạ An tức khắc lại biết, linh châu vừa cầm chưa nóng tay lại phải bay đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!