Sáng sớm, hoàn cảnh của Thanh Hà Tiểu Uyển đặc biệt thoải mái, đặt mình trong linh khí nhàn nhạt, cảm nhận được hương vị tươi mát trong không khí, toàn thân phảng phất như trở nên rất có tinh thần.
" A... nảy mầm, nảy mầm rồi..."
" Tạ An đệ mau đến xem nè..."
Tạ Uẩn vừa mới rời giường, liền nghe thấy tiếng gọi vui vẻ bên ngoài, cười bước ra cửa, nói: " Đừng có ngạc nhiên như vậy, coi chừng làm phiền đến thiếu phu nhân."
Lý Kỳ trợn trắng mắt, mặc kệ thiếu gia nói cái gì, đừng tưởng hắn không biết, thiếu gia chỉ có thời điểm đắc ý mới giả bộ nói gần nói xa.
Kỳ sinh trưởng của linh thực rất dài, gieo trồng trong linh điền cũng rất khó sống sót, hôm qua thiếu gia vừa mới gieo hạt giống xuống, không nghĩ tới hôm nay linh thực liền bắt đầu nảy mầm. Trong lòng Lý Kỳ đâu chỉ có vui sướиɠ: " Thiếu gia, ngài xem, hạt giống thật sự nảy mầm."
Tạ Uẩn thấy hắn hứng thú với linh thực như vậy, cười nói: " Vậy về sau, linh thực liền giao cho ngươi chăm sóc, về phần Tạ An..." Tạ Uẩn quay đầu nói: " Ngươi phụ trách việc bên ngoài, nếu gặp được người nào đắc dụng,... thôi...."
Tạ Uẩn nghĩ nghĩ, vẫn quyết định tạm thời từ bỏ, tuy hiện giờ hắn rất thiếu người đắc dụng. Nhưng mà, nếu không thể tìm hiểu tận gốc rễ, hắn cũng không muốn tùy tiện tìm người. Dù sao, bí mật trêи người hắn quá nhiều, không nên để lộ chuyện ra ngoài. Tạ An với Lý Kỳ đã được hắn khảo nghiệm, cho nên lúc này Tạ Uẩn mới để lộ một chút đồ.
" Thiếu gia." Lý Kỳ kinh ngạc, trong lòng có chút bất an, hắn chưa từng gieo trồng linh dược, sợ chính mình chăm sóc không tốt."
Tạ Uẩn nhàn nhạt nói: " Cũng giống như ngươi ở nhà hay trồng trọt mà thôi, chờ lát nữa ta dạy cho ngươi một chút thường thức."
" Cảm ơn thiếu gia." Lý Kỳ vui sướиɠ, mặt mày cong cong, hắn biết cơ hội học tập này vô cùng hiếm có. Chỉ là, sau khi hắn biết được thiếu gia gieo trồng linh dược thế nào, trong lòng vừa có chút khϊế͙p͙ sợ vừa có chút cạn lời. Có điều, hiểu biết của thiếu gia về linh dược vẫn làm hắn vô cùng khâm phục. Hắn chỉ là có chút ngoài ý muốn, phương pháp thiếu gia gieo trồng linh dược cư nhiên lại đơn giản như vậy.
Tạ Uẩn đi vào linh điền, hắn nói trước cho Lý Kỳ biết đặc tính của các loại linh dược. Sau đó, hắn mới chỉ vào chồi non của Phàm Linh Thảo, nói: " Đừng xem thường loại thực vật này, nó có thể xúc tiến linh thực sinh trưởng, ngươi chỉ cần trồng nó xung quanh linh thực, là tốc độ sinh trưởng của linh thực tự nhiên sẽ nhanh hơn. Hơn nữa rễ cây của nó còn có thể luyện chế ra một loại dược tề ủ chín thực vật. Về sau, ngươi phải chăm sóc Phàm Linh Thảo cho cẩn thận."
Tạ Uẩn tìm một cái cớ hoàn mỹ cho dị năng của mình, hắn không tính tự mình ủ chín linh thực. Chuyện này sớm hay muộn gì cũng lộ ra, hắn chỉ cần đem hạt giống bồi dưỡng một chút, phần còn lại thì lấy Phàm Linh Thảo làm cái cớ. Dược điền hoàn toàn có thể giao cho Lý Kỳ chăm sóc, hơn nữa, thời điểm ủ chín linh dược cũng cần phải lấy ủ chín tề làm lý do.
Lý Kỳ khϊế͙p͙ sợ há to miệng, loại thực vật Phàm Linh Thảo này hắn chưa từng nghe qua chứ đừng nói là gặp qua. Quả nhiên kiến thức của hắn vẫn còn rất hạn hẹp.
Trong lòng Tạ An cũng vô cùng ngạc nhiên, gần đây hắn thường xuyên chạy việc bên ngoài, đi qua rất nhiều tiệm thuốc, nhưng hắn cũng chưa từng nghe nói qua, có loại thực vật nào có thể xúc tiến linh thực sinh trưởng, càng miễn bàn tới dược tề có thể ủ chín linh thực.
Tạ Uẩn liếc mắt nhìn hai người, thần sắc bỗng nhiên nghiêm túc, trầm giọng nói: " Ngậm chặt miệng các ngươi lại, ta không hi vọng có tin tức truyền ra bên ngoài."
Tạ An Lý Kỳ căng thẳng, lập tức gật đầu lia lịa, trong lòng nhanh chóng suy tính, Phàm Linh Thảo này hẳn là bí mật của thiếu gia. Hôm nay thiếu gia nói cho họ biết, nghĩa là thiếu gia rất tín nhiệm bọn họ.
Lý Kỳ vui sướиɠ không thôi, trong lòng âm thầm thề, nhất định phải đem dược điền chiếu cố cho thật tốt, kiên quyết không thể cô phụ kỳ vọng của thiếu gia được.
Tạ An cũng rất vui sướиɠ, có Phàm Linh Thảo, về sau chắc chắn bọn họ sẽ không thiếu tiền, gần đây thiếu gia tiêu tiền như nước, thuê một tòa nhà mà mỗi tháng phải tốn ba mươi linh châu. Tuy hắn biết thiếu gia luyện chế dược tề kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng thiếu gia kiếm được nhiều mà tiêu xài cũng nhiều, nếu Phàm Linh Thảo thần kỳ đúng như lời thiếu gia nói, vậy là có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền mua dược thảo rồi.
Còn mấy loại linh thực trồng ở nhà, tính tình của thiếu gia hay bắt bẻ, từ sau khi hưởng qua hương vị của linh thực rồi, mấy loại đồ ăn khác liền ăn không vô. Đây cũng là một bút tiêu phí rất lớn, nếu có thể tiết kiệm thì, lại còn có thêm Ủ Chín Tề nữa...
Tạ An đã lâm vào mơ mộng, trước mắt hắn phảng phất như có một mảng lớn linh dược, nhiêu đó thì trị giá bao nhiêu tiền lận a.
Tạ Uẩn rất nhanh liền cắt ngang suy nghĩ của hắn, nói: " Lát nữa ngươi đừng quên ra ngoài mua sắm, thuận tiện hỏi thăm, tiệm thuốc nào đáng tin cậy, sau này có thể hợp tác trường kỳ. Mấy ngày nữa ta tính luyện chế dược tề đem bán."
" Vâng, thiếu gia." Tạ An nhanh chóng hoàn hồn, hắn biết có một nơi giao dịch cố định so với bán dược tề rải rác thì an toàn hơn nhiều, đồng thời cũng rất tiện lợi. Có giao tình, bọn họ cũng có thể chậm rãi bình ổn gót chân ở huyện thành. Chỉ là hắn có chút không rõ, thiếu gia luyện chế dược tề lợi hại như vậy, vì sao không đến hiệp hội dược sư khảo nghiệm, đến lúc đó, địa vị của bọn họ cũng được đề cao không ít.
Tạ Uẩn cũng không phải chưa từng suy xét đi khảo nghiệm một cái cấp bậc dược sư. Chỉ là, hắn hiện giờ chỉ là nhất tinh Võ Giả, đi khảo nghiệm cao cấp dược sư, vẫn là quá chói mắt. Hắn tính luyện chế gien dịch sơ cấp, để tu vi tăng lên một chút rồi lại tới hiệp hội dược sư nhìn xem sao. Mặt khác tu vi của Tạ An với Lý Kỳ cũng quá thấp, ra bên ngoài, tu vi liền đại biểu hết thảy. Tạ An thường xuyên ra ngoài làm việc, tu vi quá thấp cũng dễ gặp chuyện.
Tạ Uẩn cọ tới cọ lui nửa ngày, sau đó mới vào phòng Cảnh Nhiên nhìn xem.
" Ngươi như thế nào giờ này mới đến." Cảnh Nhiên oán giận trừng mắt liếc hắn một cái.
Tạ Uẩn không nói gì nhìn trời, này không phải là sợ y tìm hắn gây phiền toái sao. Nhớ tới chuyện xấu hổ hôm qua, Tạ Uẩn có chút ngứa răng, Cảnh Nhiên biết rõ Lý Kỳ là song nhi, cố tình còn muốn đợi hắn tự tìm mất mặt.
Tạ Uẩn nói: " Thân thể của ngươi thế nào rồi?"
Cảnh Nhiên gật đầu, cười nói: " Không nghĩ tới, ngươi còn rất có bản lĩnh, hôm nay tinh thần của ta không tồi, hài tử cũng không lăn lộn. Đáng tiếc, vẫn chưa xuống giường được, thân thể không có sức."
Tạ Uẩn nói: " Ngâm thuốc tắm vài lần là tốt thôi, ngươi cũng đừng có gấp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!