Sau khi rượu tàn người tan, Tạ Uẩn đứng thẳng trong đình viện, nhìn cảnh trí trong sân, tảng đá treo cao trong lòng cuối cùng cũng buông xuống.
Cho dù nơi này chỉ là nhà thuê tạm thời, nhưng ít ra nơi này cũng là địa bàn của hắn, không cần phải lo có kẻ nào đột nhiên xâm nhập vào, cũng không cần lo lắng linh dược không có chỗ để gieo trồng, càng không cần phải lo đến vấn đề an toàn.
Đêm nay, Tạ Uẩn hiếm khi ngủ được một giấc ngon lành, một đêm không mộng.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tạ Uẩn thức dậy, qua loa dùng bữa sáng, sau đó liền gọi Tạ An tới, viết ra một danh sách dược liệu lớn, để hắn đi ra ngoài mua sắm, thuận tiện thì thăm dò lộ tuyến trong huyện thành một chút. Mình cũng không thể cái gì cũng dựa vào tam tỷ bọn họ. Tuy rằng chỉ là một ít việc nhỏ, nhưng mà, Tạ Uẩn không muốn tiếp tục gây phiền toái cho người khác.
Thiếu nhân tình của người ta quá nhiều, quan hệ ngang nhau giữa hai bên sẽ biến thành một loại dựa vào, đây là điều mà hắn không muốn nhìn thấy.
Tạ An đi rồi, Tạ Uẩn phân phó Lý Kỳ, đem hoa viên trong sân sửa sang lại, lập ra một khối dược điền.
Lý Kỳ vui vẻ lĩnh mệnh, hắn đối với phân phó của thiếu gia cũng không ngoài ý muốn. Thời điểm lúc trước ở Tạ gia, hoàn cảnh kém hơn rất nhiều, mà thiếu gia còn kiên trì lập dược điền, lúc này...
Trêи thực tế, Lý Kỳ cho tới bây giờ vẫn chưa hoàn hồn nổi, trong lòng không ngừng kinh hồn bất định. Sân lớn như vậy, hoàn cảnh tốt như vậy, này phải tốn bao nhiêu tiền a. Đi vào một nơi tràn ngập linh khí như vậy, Lý Kỳ phảng phất như mình đang trong mộng. Đây là chuyện mà cho dù có nằm mơ hắn cũng không thể tưởng tượng ra. Nhưng đồng thời, hắn cũng ẩn ẩn có chút lo lắng. Bởi vì hôm qua hắn phát hiện ra, những người cư trú trong Thanh Hà Tiểu Uyển không hề có kẻ yếu.
Một đường đi tới đây, trái tim bé nhỏ của hắn cứ bùm bùm nhảy loạn, ở giữa một đám cường giả như vậy, thiếu gia có bao nhiêu cam đảm a.
Đương nhiên, những lời này hắn cũng chỉ nghĩ trong đầu mà thôi, chứ tuyệt đối không dám nói ra. Sau khi nghe Tạ Uẩn phân phó, Lý Kỳ lập tức đi đến phòng bếp lấy công cụ.
Tạ Uẩn xoay người trở về phòng, gõ cửa phòng Cảnh Nhiên.
" Cộc cộc cộc!"
" Tiến vào." Cảnh Nhiên nhíu mày nằm trêи giường, thoạt nhìn có chút khó chịu, trêи trán còn rịn mồ hôi.
Tạ Uẩn vội vàng tiến lên, bắt lấy tay y, vận chuyển dị năng cho y, khẩn trương hỏi: " Thế nào? Hiện giờ ngươi có ổn không?"
Cảnh Nhiên miễn cưỡng gật đầu, mi tâm nhíu chặt có chút buông lỏng, lo lắng nói: " Bụng của ta, hình như có hơi lớn, ta sợ..."
Tạ Uẩn cầm tay y an ủi: " Đừng sợ, ngươi đang mang song thai, bụng lớn hơn một chút cũng là bình thường."
Cảnh Nhiên thất thần một lát: " Song thai sao..."
Tạ Uẩn biết băn khoăn của Cảnh Nhiên, kỳ thật hắn cũng cảm giác được, sau lần Cảnh Nhiên bị thương lúc trước, thân thể vẫn luôn rất kém. Thai nhi càng lớn tháng, thân thể càng khó có thể thừa nhận. Trước đó Cảnh Nhiên luôn tìm hắn gây phiền toái, Tạ Uẩn buồn rầu không thôi, hắn vẫn luôn xem nhẹ tình hình thân thể của y. Lúc này, nhìn bộ dáng suy yếu Của Cảnh Nhiên, Tạ Uẩn tình nguyện Cảnh Nhiên cứ tìm hắn mà gây phiền toái.
Tạ Uẩn có đôi khi cũng nhịn không được mà thầm phỉ nhổ bản thân, mình quả nhiên là phạm tiện.
Một lát sau, thần sắc của Cảnh Nhiên dần chuyển biến tốt, không còn thấy khó chịu nữa, lúc này Tạ Uẩn mới dừng vận chuyển dị năng. Đoạn thời gian này, thân thể của Cảnh Nhiên không tốt lắm, đều phải dựa vào dị năng của hắn để bảo hộ thai nhi. Bởi vậy, Tạ Uẩn mới có thể không màng tam tỷ giữ lại, kiên trì phải rời khỏi Tư phủ. Thân thể của Cảnh Nhiên không thể trì hoãn nữa, cần phải tiến hành trị liệu, ở nơi khác không tiện chút nào. Tạ Uẩn cũng không rảnh mà đi khảo nghiệm nhân tâm.
Sắc mặt Cảnh Nhiên cuối cùng cũng khôi phục lại bình thường, thái độ đối với Tạ Uẩn cũng khôi phục bình thường theo, nghiêng đầu liếc hắn một cái, nói: " Ta đói bụng, ngươi đi kiếm chút đồ ăn đi."
Sắc mặt Tạ Uẩn đổi tới đổi lui, lúc này hắn lại bắt đầu hoài niệm Cảnh Nhiên ngoan ngoãn nghe lời lúc nãy.
Tạ Uẩn ôm một bụng oán niệm, nhưng, mặc kệ có bao nhiêu oán niệm, hắn cũng chỉ có thể xoay người ra cửa, sau đó đi tìm thức ăn cho Cảnh Nhiên. Không thể để dựng phu đói bụng được, thân thể Cảnh Nhiên không tốt, càng không thể để cho y đói bụng được.
Lý Kỳ ở trong hoa viên vội vội vàng vàng, giữa hai lựa chọn là làm ruộng với nấu ăn. Hiển nhiên hắn chọn cái sau, hắn tính tự mình ra trận. Đồ ăn cầu kỳ hắn không làm được, nhưng cháo thanh đạm thì có thể nấu.
Đáng tiếc...
Tạ Uẩn đi vào phòng bếp liền trợn tròn mắt, tuy hắn biết nấu cơm, nhưng hắn không biết nhóm lửa.
Bất quá, vấn đề này rất nhanh liền được giải quyết, Tạ Uẩn lấy một tờ Tụ Hỏa Phù ra, nhanh chóng đem rau dưa rửa cho sạch sẽ rồi cắt nhỏ, lại lấy ít thịt linh thú băm nhuyễn. Tiếp đó lại lấy ra một gốc linh dược tỷ phu đã cho. Kế tiếp là vo gạo, đổ nước vào nồi cùng với đống nguyên liệu. Sau đó hắn đốt Tụ Hỏa Phù lên để nấu chín. Sau nửa canh giờ, một nồi cháo thịt nạc nóng hổi, màu sắc đẹp đẽ ra lò.
Lý Kỳ sợ ngây người, thiếu gia thế mà cũng biết nấu cơm.
Cảnh Nhiên sau khi nếm hương vị cháo linh dược cũng kinh ngạc ngây người. Đây chắc chắn không phải tay nghề của Lý Kỳ, Lý Kỳ nấu cháo không có nhạt nhẽo như vậy. Nhưng ở đây trừ Lý Kỳ ra, Tạ An đã đi ra ngoài từ sớm, cháo này do ai làm không cần đoán cũng biết. (chắc chắn anh Uẩn quên nêm muối ^o^ .)
Tạ Uẩn đắc ý nói: " Hương vị cũng không tệ lắm đúng không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!