Chương 26: Đến rồi! Tam tỷ Tạ Nhã

" Tiểu đệ..."

Một tiếng gọi thanh thúy vang lên, cắt ngang suy nghĩ của Tạ Uẩn.

Tạ Tuân trực tiếp mở cửa xe ra, đen mặt nhìn nữ nhân đang tiến đến nghênh đón, nhíu mày nói: " Sao tỷ lại tới đây, không phải đã bảo tỷ ở nhà chờ sao? Tỷ phu sao lại mặc kệ tỷ không quản, tỷ còn đang mang thai đó."

Nữ tử ý cười dịu dàng, trừng hắn một cái, nói: " Thai nhi còn chưa có lộ rõ, sao đệ càng ngày càng dong dài vậy. Tỷ phu mới không có như đệ, giống hệt mấy bà thím già. Tiểu Cần mau tới kêu cữu cữu." ( cậu)

" Cữu cữu". Tư Cần ngọt ngào kêu, giang tay ra muốn ôm, chớp đôi mắt to khỏi nói có bao nhiêu đáng yêu.

Tạ Tuân đang tức giận, vừa nghe thấy hai chữ cữu cữu này, tâm liền mềm nhũn.

Tạ Uẩn quả thực đã bị manh hóa*, tiểu đậu đinh thật là đáng yêu, nhớ tới mình sắp sửa có hai đứa nhỏ, tâm tình của Tạ Uẩn vô cùng kϊƈɦ động, nội tâm trở nên mềm mại như bông.

(manh hóa: bị tan chảy vì một thứ gì đó rất dễ thương)

Nữ tử quay đầu nhìn về phía Tạ Uẩn, cười nói: Đây là thất đệ đi, mấy năm không thấy quả nhiên thay đổi rất nhiều, tiểu Cần mau tới, đây là thất cữu cữu của con."

" Thất cữu cữu"

" Ai, tốt lắm." Tạ Uẩn giang tay ôm Tư Cần lên, lại ở trêи người s* s**ng lung tung, vô cùng ảo não phát hiện ra, mình vậy mà không mang lễ gặp mặt.

Tạ Tuân ghen ghét liếc hắn một cái, đưa tay đoạt lấy hài tử, từ trêи người móc ra một viên kẹo, đắc ý nói: " Tiểu Cần, cữu cữu cho con ăn kẹo, có thích hay không."

Tư Cần cười khanh khách không ngừng, chỉ cho rằng là người lớn đang giỡn với bé, còn hướng Tạ Uẩn vẫy vẫy cái tay beo béo tròn tròn, lúc này mới cầm lấy kẹo, vui vẻ nói với Tạ Tuân: " Cảm ơn cữu cữu."

Tạ Tuân sờ sờ đầu bé, cười tủm tỉm nói: " Ngoan lắm."

Tạ Nhã nhìn thoáng qua khắp nơi, không thấy bóng dáng của đệ phu đâu, vội vàng hỏi: " Đệ phu đâu, tỷ nghe nói thân thể đệ ấy không tốt, một đường này đi xe mệt nhọc, chắc không có chuyện gì chứ."

Tạ Uẩn mặt ủ mày ê, phiền não nói: " Tạm thời không có chuyện gì, chỉ là không thể để quá mức mệt mỏi, giờ đang nằm trêи xe."

Tạ Nhã gật gật đầu, thần sắc trở nên nghiêm túc, nói: " Vậy chúng ta nhanh đi thôi, tỷ đã bảo người trong nhà thu thập khách phòng. Sớm trở về thì các đệ cũng sớm được nghỉ ngơi, đệ phu đang mang thai, không thể để đệ ấy mệt mỏi được."

Tạ Uẩn nghĩ nghĩ một chút, cũng không cự tuyệt ý tốt của Tạ Nhã. Nếu hắn đã chuẩn bị ở lại huyện thành này, sau này chắc chắn phải qua lại nhiều lần với Tạ Nhã, quá khách khí thì có vẻ xa lạ. Tứ ca cũng sẽ không vui, huống chi, thân thể của Cảnh Nhiên quả thật không tiện ở khách đ**m. Nơi đó người đến người đi, nếu không cẩn thận va chạm, có hối hận thì cũng muộn màng.

Tạ Nhã ôm Tư Cần ngồi trêи xe ngựa, nàng là người địa phương, thị vệ ở cửa thành kiểm tra cũng không quá nghiêm khắc, chỉ nhìn thoáng qua, liền cho bọn họ qua.

Nhà Tạ Nhã trụ ở thành Nam, là một tòa đại viện ba tầng.

Trượng phu Tư Dật của Tạ Nhã, xuất thân bình thường. Lúc trước Tạ Đông Thăng đem nữ nhi gả cho người như vậy, có thể nói là chọc mù mắt không ít người. Tuy rằng Tư Dật xuất thân ở huyện thành, nhưng hắn từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ. Một người không có bất cứ giá trị nào như vậy, ai cũng không hiểu vì sao Tạ Đông Thăng lại nguyện ý đem nữ nhi gả cho hắn.

Sự thật chứng minh, ánh mắt của Tạ Đông Thăng rất sáng suốt. Tuy rằng Tư Dật mồ côi cha mẹ, nhưng mẫu thân hắn là thứ nữ của một nhánh bên Phạm gia. Cho dù hắn đã chặt đứt quan hệ với Phạm gia, nhưng chỉ cần có một phần huyết mạch như vậy, người khác cũng không quá mức khinh nhục hắn.

Vài năm sau, bằng vào tài phú của Tạ Đông Thăng, còn có nhân mạch của Tư Dật, hai bên kết hợp với nhau, gia nghiệp nhanh chóng phát triển lên. Hiện giờ Tư Dật ở huyện thành, coi như cũng có một cái danh hào thanh niên tuấn tài, tu vi cũng dưới các loại tài nguyên phụ trợ, tấn giai đến nhất tinh Võ Sĩ, có thể nói là tiền đồ vô hạn.

Đương nhiên, quan trọng nhất chính là, Tư Dật hết sức thương yêu lão bà nhà mình, hiện giờ cuộc sống của Tạ Nhã, người sáng suốt đều có thể nhìn ra, nàng vô cùng hạnh phúc. Đại bá của hắn quả là thông minh sáng suốt, hôn phu mà ông lựa chọn cho nữ nhi, quả nhiên là tốt nhất.

Trong lòng Tạ Uẩn cảm thán, lần nữa lại có thêm nhận thức mới về đại bá. Những chuyện này đều là dọc đường đi, hắn từ miệng của Tạ Tuân nói bóng gió mà nghe được chút tin tức.

Đoàn người rất nhanh liền đến Tư phủ, sau khi Tạ Uẩn xuống xe, vô cùng biệt nữu đi đến xe sau, thật cẩn thận bế Cảnh Nhiên ra, sợ lần nữa lại chọc giận y.

Cảnh Nhiên đeo một miếng vải che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt. Tuy y không có mở miệng nói chuyện, nhưng từ ánh mắt hết sức khó chịu của y có thể phản ánh ra thái độ không hề cao hứng, khiến cho ai cũng có thể cảm nhận được, y vô cùng bất mãn với Tạ Uẩn.

Tạ Nhã kinh ngạc: " Đệ phu làm sai vậy?"

Tạ Tuân lập tức vui vẻ, vui sướиɠ khi người gặp họa mà nói: " Cứ kệ bọn họ, là do thất đệ tự làm tự chịu, đáng đời."

Tạ Nhã tò mò, đôi mắt to mỹ lệ nhấp nháy, hỏi: " Sao lại thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!