Chương 23: Ngũ ca, chúc ca được thỏa nguyện như mong muốn.

Thúy Cô vô cùng bất mãn, ả muốn nhìn thấy Tạ Uẩn kinh hoàng thất thố, muốn nhìn thấy hắn khóc rống cầu xin, muốn cho hắn hối hận vì đã đắc tội với ả. Nhưng Thúy Cô phải thất vọng rồi, biểu tình trêи mặt Tạ Uẩn vô cùng bình tĩnh.

Chẳng qua, tiếp đó Thúy Cô lại nghĩ, trong lòng cười lạnh, thằng nhãi con chết bầm chắc chắn không biết dọn ra khỏi phủ sẽ gian nan thế nào đi. Không có Tạ gia chống lưng, để xem hắn còn dám tự tin nói phét, vọng tưởng dựa vào năng lực của mình tạo nên tiền đồ nữa hay không. Xuy, không phải Thúy Cô khinh thường Tạ Uẩn, mà là Thúy Cô hiểu rất rõ, võ giả tán tu không có chỗ dựa, sinh hoạt vô cùng khó khăn vất vả, muốn tấn giai lại càng khó, chờ đến thời gian sau này, hắn sẽ biết hắn hối hận cỡ nào.

Trong lòng Thúy Cô có chút oán hận, còn có một ít hối hận, ả biết tính tình Tạ Uẩn thay đổi, nhưng lại không nghĩ rằng hắn sẽ trở nên như vậy. Không chỉ tính tình biến lớn, mà ngay cả thái độ cũng trở nên cường ngạnh hơn. Sớm biết như thế, ả đã không bàn đến việc hôn nhân này, tính cách của Tạ Uẩn hiện tại, cho dù có đi Vân Châu, chỉ sợ cũng khó có thể khống chế, hiện giờ...

Thúy Cô có chút đau đầu, Tạ lão gia tử vô cùng muốn để ngũ thiếu gia đến Vân Châu, việc này ả nên nói thế nào với tiểu thư đây. Có điều, nhớ tới Tạ lão gia tử cuối cùng cũng nhượng bộ ả. Thúy Cô cảm thấy rất vừa lòng, lão gia tử quả nhiên không dám đắc tội ả. Thúy Cô dương dương tự đắc, biểu tình trêи mặt lập tức khôi phục lại vênh váo tự đắc khi xưa.

Ngày đó, tin tức Tạ Uẩn bị phân ra khỏi phủ, nhanh chóng lan truyền khắp Tạ gia.

Tạ Uẩn sau khi từ Đông viện ra, cũng không có đi theo Tạ Tuân trở về, mà là trực tiếp trở về viện tử của mình. Nếu quyết định phải đi, vậy thì càng nhanh càng tốt, những thứ khác hắn có thể không mang theo, nhưng những hạt giống linh thảo, hắn nhất định phải lấy đi.

Tạ Uẩn bước vào viện tử đã bị tàn phá, trong lòng có chút buồn bã, nơi này dù sao cũng là nơi hắn luôn ở từ sau khi xuyên qua. Chưa bao giờ hắn nghĩ tới nó sẽ bị người khác hủy hoại như vậy. Sau này, chỉ sợ hắn sẽ không bao giờ đến đây nữa.

Tạ Uẩn trầm tư trong chốc lát liền nhanh chóng đem đồ thu thập thật tốt, tiếp đó không chút lưu luyến xoay người rời đi.

" Nha, này không phải thất đệ sao?" Ha ha ha, không nghĩ tới thất đệ cũng có thời điểm như chó nhà có tang, nhị tỷ thật đúng là thương ngươi mà." Tạ Tranh thần thái phi dương, đứng ở cổng lớn trước sân, hiển nhiên là đã đứng chờ từ lâu.

Tạ Uẩn liếc nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: " Ngũ ca tới cười nhạo ta à."

" Không không không!" Tạ Tranh cao hứng lắc lắc đầu, hưng phấn nói: " Ngũ ca là tới cảm tạ ngươi, ngươi yên tâm, lần này ngươi giúp ca ca nói tốt, ân tình này ta sẽ nhớ kỹ. Sau này nếu như thành công, ca ca nhất định sẽ không quên ngươi đâu, ta không giống như nhị tỷ chỉ biết đến danh lợi."

Tạ Uẩn nghe vậy, tức khắc trợn mắt há hốc mồm, trong lòng có một loại cảm giác tất liễu cẩu liễu*, ngũ ca tới đây ngồi chờ là để trêu ghẹo mình sao, mình cũng đâu có ý tốt như vậy.

( " tất liễu cẩu liễu": là một câu nói cửa miệng dùng khi gặp phải một chuyện cực kì đen đủi, đặc biệt khiến bạn điên tiết, nó không có ý nghĩa nhất định. Có thể hiểu là rất chán nản, f*ck)

Tạ Tranh lại nói: " Ngũ ca biết trước kia ta luôn nhằm vào ngươi, nhưng ngươi cũng không thử nghĩ, với bộ dạng ngu dốt kia của ngươi, dựa vào cái gì mà có thể chiếm dụng nhiều tài nguyên tốt như vậy. Ngươi yên tâm, ngũ ca biết đã hiểu lầm ngươi, nhị tỷ nàng ngoại trừ tam ca ra thì không thương ai nữa, chút tiền này ngươi cầm đi, cũng coi như là một chút tâm ý của ca ca."

Tạ Tranh không nói nhiều lời, liền dúi hai tấm ngân phiếu cho hắn, một tờ là một ngàn lượng.

Tạ Uẩn lần đầu hỗn độn trong gió, tâm tình vô cùng sảng kɧօáϊ, tư vị này đúng là một lời khó nói hết. Bất quá, miệng của ngũ ca đúng là miệng thối, còn là một tên ngốc, Tạ Uẩn nghẹn nửa ngày, khô cằn nói: " Chúc mừng ngũ ca được thỏa ước nguyện."

Tạ Tranh đắc ý cười nói: " Ngươi yên tâm, việc này tổ phụ đã định rồi, nhị tỷ chắc chắn sẽ không thể cự tuyệt, ta chắc chắn là được đến châu thành rồi. Tiểu tử ngươi lúc này mới đúng là thuận mắt, đâu giống trước kia cứ ngu như heo. Nhị tỷ không phải chỉ là thϊế͙p͙ cho người ta thôi sao, còn tự cho mình là gia chủ Tạ gia. Ta nói thật, nhị tỷ quả thật quá bất công, cứ tưởng ngươi là đệ đệ ruột của nàng, thì sẽ được săn sóc nhiều hơn.

Không nghĩ tới, Thúy Cô một lời không hợp, thế mà kêu tổ phụ đuổi ngươi ra khỏi phủ..."

Tạ Tranh giống như tìm được người có tiếng nói chung, blah blah nói xấu sau lưng nhị tỷ.

Tạ Uẩn mặt vô biểu tình, nghẹn đến mức trong lòng khó chịu, hắn sợ mình sẽ nhịn không được mà cười ra tiếng mất. Sắc mặt hắn cổ quái liếc nhìn Tạ Tranh một cái, nhìn tính tình này của hắn, đi Vân Châu hẳn là có thể lăn lộn tốt, Phương hầu phủ kia chính là nơi dưỡng lão mà Thúy Cô giới thiệu cho nguyên chủ...

Hai người lại nói trong chốc lát, kỳ thật là Tạ Tranh nói, còn Tạ Uẩn thì như đi lạc vào cõi thần tiên.

Đứng trước viện tử của Tạ Uẩn, Tạ Tranh cuối cùng cũng chịu im miệng, nói: " Ta sẽ không đi cùng thất đệ, ngươi yên tâm, chờ tương lai ta rạng rỡ, chắc chắn sẽ khiến cho ngươi được trở về. Dựa vào cái gì chỉ vì một câu nói của Thúy Cô, liền đem con cháu Tạ gia đuổi ra khỏi phủ, nhị tỷ tỷ nếu thực sự thương ngươi, Thúy Cô sẽ không dám..."

Mắt thấy Tạ Tranh bắt đầu muốn lải nhải, Tạ Uẩn vội vàng nói: " Tiện nội thân thể không tốt, ngũ ca, đệ đệ cáo từ đi trước."

Tạ Tranh bĩu môi, nhìn bóng dáng Tạ Uẩn rời đi, bất mãn nói thầm một câu: " Diễn cái gì vậy, chỉ là một tên xấu xí thôi, vậy mà lại coi trọng như vậy, đúng là cái đồ không có kiến thức."

Tạ Uẩn quay đầu lại liếc nhìn hắn một cái, ngũ ca có kiến thức, chờ hắn đến Vân Châu, liền biết cái gì gọi là kiến thức lớn... nam thϊế͙p͙, ha ha ha. Tạ Uẩn vui sướиɠ khi người gặp họa, không biết lúc đó ngũ ca sẽ có vẻ mặt gì đây.

" Thiếu gia, ngài đã về rồi." Tạ An vội vã chạy lên đón, nôn nóng nói: " Thiếu gia, lão gia tử thật sự nhẫn tâm như vậy sao, muốn đem ngài phân ra khỏi phủ?"

Tạ Uẩn nhướng mày, tin tức trong Tạ phủ truyền đúng là mau. Có điều, lúc này cũng chính là lúc khảo nghiệm lòng người, Tạ An, Lý Kỳ có đắc dụng hay không, còn phải xem biểu hiện lần này của họ.

Tạ Uẩn liếc nhìn Tạ An một cái, hỏi: " Các ngươi muốn đi theo ta, hay là ở lại Tạ phủ."

Trong lòng Tạ An căng thẳng, vội vàng nói: " Chúng tiểu nhân tất nhiên là đi theo thiếu gia rồi."

Tạ Uẩn nhàn nhạt cười, rất vừa lòng với câu trả lời của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!