Chương 20: Cảnh Nhiên bị thương, tứ ca giúp đỡ

Thúy Cô nộ khí đằng đằng, một cái phất tay liền hủy hoại luôn sân sau, mang theo người nghênh ngang mà đi.

" Thất thiếu gia, ngài chọc họa lớn rồi." Tạ Tam gấp đến độ dậm chân bình bịch, vội vàng đuổi theo thân ảnh của Thúy Cô.

" Thúy Cô, ngài đừng nóng giận, việc này lão gia tử nhất định sẽ cho ngài một công đạo."

" Thúy Cô, đều là do thất thiếu gia không hiểu chuyện, ngài đừng so đo với hắn."

" Thúy Cô.."

Nghe mọi người mồm năm miệng mười đi xa, sắc mặt Tạ Uẩn xanh mét, lửa giận trong mắt không cách nào ngăn chặn. Đi vào thế giới này lâu như vậy, hắn còn chưa bao giờ bị người ta vả mặt như vậy, Thúy Cô dám hủy hoại nhà của hắn...

Tạ Uẩn vốn là một người có thù tất báo, trong lòng càng hận, vẻ mặt của hắn trái lại càng bình tĩnh, mối thù này hắn sẽ nhớ thật kỹ.

Tạ Uẩn chưa bao giờ khắc sâu cảm nhận đến thế, thực lực rất quan trọng. Nếu hôm nay thực lực của hắn cao cường, Thúy Cô sẽ không dám tùy ý làm bậy như vậy, một hạ nhân hèn mọn, ỷ vào mấy năm ở Vân Châu, ả dám...

Nhưng mà, Tạ Uẩn còn chưa kịp nghĩ nhiều, sắc mặt lập tức liền đại biến.

" A... đau..." Cảnh Nhiên chật vật ngã trêи mặt đất, đôi tay gắt gao ôm bụng, hai mắt phẫn hận mà tràn ngập tuyệt vọng, ngay cả vết thương trải rộng trêи mặt y cũng bởi vì đau đớn mà trở nên vặn vẹo: " Tạ Uẩn... Tạ Uẩn... ngươi ở đâu..."

Đây là lần đầu tiên Cảnh Nhiên kêu tên của hắn, Tạ Uẩn tình nguyện Cảnh Nhiên cứ vô lễ như lúc trước, ít nhất thì thanh âm kia nghe rất có sức sống. Thấy Cảnh Nhiên ngã ở bên cạnh dược điền, h* th*n còn chảy một bãi máu đỏ tươi, Tạ Uẩn trong cơn giận dữ, liền há miệng mắng: " Ngươi sao lại chạy ra." Hắn ở bên ngoài chống đỡ Thúy Cô, chính là vì sợ Thúy Cô đi tìm Cảnh Nhiên gây phiền toái. Kết quả thì sao, người này lại tự mình chạy ra, bây giờ thì vô tình bị vạ lây.

Tạ Uẩn tức giận nổi trận lôi đình, nhưng hành động thì lại vô cùng mau, vội vàng đem Cảnh Nhiên bế lên. Lần đầu hắn phát hiện, người này mang thai nhưng thân thể lại vô cùng nhẹ, không hề nặng chút nào.

" Hài tử... hài tử..." Cảnh Nhiên kéo ống tay áo hắn, nước mắt không ngừng rơi, không biết là bởi vì đau hay là vì thương tâm.

Tạ Uẩn không dám chậm trễ, vội vàng đem dị năng đưa vào trong cơ thể y, trầm giọng nói: " Đừng chống cự."

Cảnh Nhiên một cử động cũng không dám, sợ không cẩn thận một chút, sẽ làm mất hài tử. Y hối hận rồi, y không nên chạy ra ngoài. Y chỉ là không ngờ tới, một hạ nhân hèn mọn trong hầu phủ, một lời không hợp, thế nhưng sẽ hủy hoại tòa sân này.

Đồng thời Tạ Uẩn cũng phát hiện, Tụ Linh Trận rơi rụng chung quanh dược điền, bỗng có dấu vết trận pháp còn lưu lại. Trong lòng thoáng tưởng tượng, hắn liền minh bạch vì sao Cảnh Nhiên lại xuất hiện ở đây.

" Biểu... biểu ca, ca mau tỉnh lại đi." Một đầu khác, Tạ An mặt đầy bụi đất, toàn thân chật vật từ trong phế tích bò dậy.

Lý Kỳ tương đối xui xẻo, vừa vặn đứng ngay tầm công kϊƈɦ của Thúy Cô. Nếu không phải đòn này chỉ là để tiết hận, không nhằm vào ai, Lý Kỳ cho dù không chết thì cũng trọng thương.

Tạ An gấp đến độ sắc mặt trắng bệch, Tạ Uẩn lúc này lại không thể phân tâm, tình huống của Cảnh Nhiên vô cùng nguy hiểm, thân thể y vốn đã kém, trải qua mấy ngày điều dưỡng, mới xem như miễn cưỡng bảo vệ được thai nhi. Hôm nay bị chưởng phong lan đến, nếu không có dị năng hệ mộc ôn hòa ẩn chứa sinh mệnh lực cực mạnh, Tạ Uẩn chỉ sợ cũng bất lực.

Qua một đoạn thời gian, hô hấp của Cảnh Nhiên dần dần nhẹ nhàng, cảm giác c*ng tr**ng rũ xuống trong bụng cũng biến mất, tình huống thân thể cuối cùng cũng miễn cưỡng ổn định lại, Cảnh Nhiên gắt gao ôm bụng, khẩn trương hỏi: " Hài tử không sao chứ?"

Biểu tình Tạ Uẩn mỏi mệt, lúc này hắn đã sớm đổ mồ hôi đầm đìa, thân thể cũng bởi vì dị năng bị tiêu hao hết sắp không chịu nổi, trừng mắt liếc Cảnh Nhiên một cái, tức giận nói: " Tạm thời không có việc gì, người đừng loạn lăn lộn, cử động nhẹ nhàng thôi."

Cảnh Nhiên nghe vậy, nhẹ nhàng thở phào, tinh thần không còn căng chặt nữa, thân thể cũng dần mềm oặt xuống, dựa vào lòng ngực Tạ Uẩn ngủ say.

Tạ Uẩn tức giận cắn chặt răng, người này chọc ra cục diện rối rắm xong cứ vậy mà ngoẹo đầu ngủ. Nhưng mà tức giận thì chỉ có thể nghẹn, hắn cũng không thể lắc tỉnh người đang ngủ say trong ngực dậy được. Quay đầu nhìn về phía viện tử lung tung rối loạn, hắn có chút phát sầu, này thì làm sao mà ở đây. Trong lòng Tạ Uẩn vô cùng hận, hận ý của hắn đối với Thúy Cô lại sâu thêm một tầng, thù này không báo, thì hắn không phải là nam nhân.

" Thất đệ, thất đệ." Tạ Tuân vội vàng chạy tới, thấy tình huống trong viện, sắc mặt đổi đổi. Tiếp đó, vẻ mặt hắn nôn nóng chạy đến trước mặt Tạ Uẩn, quan tâm hỏi: " Thất đệ, đệ phu không sao chứ?"

Sắc mặt Tạ Uẩn trắng nhợt như tờ giấy, mệt mỏi lắc đầu, nói: " Tạm thời không có việc gì, tứ ca sao lại đến đây?"

Tạ Tuân nói: " Nghe nói nơi đây xảy ra chuyện, ta lại đây nhìn xem, đệ phu thoạt nhìn không tốt lắm, chỗ này của đệ sợ là đêm nay không ở được rồi. Đến chỗ ta đi, vừa lúc ta có một ít dược dưỡng thai.

" Dược dưỡng thai?" Tạ Uẩn kinh nghi bất định, tứ ca còn chưa thành thân, làm sao lại có dược dưỡng thai.

Tạ Tuân sợ hắn hiểu lầm, vội vàng giải thích: " Tỷ của ta lại mang thai, đây là ta chuẩn bị cho nàng, đệ đừng nghĩ nhiều."

Tạ Uẩn gật gật đầu, cho dù tứ ca có con hay không, hắn cũng sẽ không nghĩ nhiều. Dù sao đấy cũng là chuyện nhà người khác, bất quá, hôm nay gây ra động tĩnh lớn như vậy, tứ ca có thể tới thăm, phần tình nghĩa này hắn nhận.

Tạ Uẩn bế Cảnh Nhiên lên, nói: " Làm phiền tứ ca."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!