Chương 191: Ngoại truyện 4

Rời khỏi nhà thôn trưởng Khai (), Trần Chính () mang đến tin vui, ba mươi bình linh tửu đã bán hết, tuy nhiên giá không cao, chỉ bán được ba mươi thần thạch.

Tạ Uẩn () trong lòng cũng tạm hài lòng, linh tửu không thể tăng tu vi, một thần thạch một bình đã coi là giá cao.

Trần Chính lên tiếng mời: "Đến phòng của ta tụ họp một chút nhé?"

Tạ Uẩn gật đầu, cười nói: "Vừa hay chúng ta có việc cần bàn."

Mấy người cùng đến nhà Trần Chính, gọi là nhà nhưng thực ra chỉ là một căn phòng, bên cạnh là chủ nhà, Trần Chính thuê lại.

"Trong nhà đơn sơ, các ngươi tùy tiện ngồi đi."

Tạ Uẩn đảo mắt nhìn quanh, trong lòng cảm khán vô cùng, ở hạ giới, căn nhà như thế này, sợ rằng chẳng ai thèm để mắt, nhưng hiện tại, có được một chỗ như thế để ở, những người phi thăng khác chắc hẳn đều sẽ hâm mộ không thôi.

Trần Chính cười nói: "Mấy tu sĩ cùng các ngươi phi thăng, mấy hôm trước cãi nhau to, Vương Quân () dẫn theo một nhóm người đi, Lưu Khiêm () tâm tình không tốt, không tìm phiền phức các ngươi chứ?"

Hoàng Dược () khinh bỉ: "Hắn dám!"

Trần Chính nói: "Cẩn thận là hơn, mấy chục đến trăm thần thạch, người bản địa không thèm để mắt, nhưng với tu sĩ phi thăng, đây là một khoản tài sản lớn."

Hoàng Dược trợn mắt: "Chẳng lẽ bọn họ còn muốn chặn đường cướp giật không thành?"

Trần Chính cười nói: "Chỉ là phòng ngừa vạn nhất thôi."

Tạ Uẩn rất tán thành, nhưng...: "Không sao, hắn đánh không lại chúng ta."

"Phụt!" Hoàng Dược bật cười, gặp người Thần giới, bọn họ đúng là cần phòng bị, nhưng gặp tu sĩ phi thăng, không phải hắn khoe khoang, cặp vợ chồng Tạ Uẩn Cảnh Nhiên () này, cung nỏ phối hợp trận pháp, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp không dứt, tu sĩ phi thăng gặp bọn họ chỉ có phần thiệt thòi.

Trần Chính không nói thêm nữa, trong lòng có chút ghen tị, hắn ở Thần giới năm năm, tu vi mới tăng lên đến Tam Cấp Thần Binh, Tạ Uẩn vừa phi thăng đã là Tam Cấp Thần Binh, thiên phú như thế, người khác quả nhiên ghen không nổi.

Kỳ thực, Tạ Uẩn tu vi cao như vậy là do hai đan điền.

Linh khí trong cơ thể hắn nhiều gấp đôi người khác, trải qua luyện hóa của Thần Trì, thân thể và linh lực được tăng cường, vì vậy tu vi của hắn mới cao hơn người khác một chút.

Trần Chính lấy ra thần thạch: "Đây là tiền bán linh tửu."

Tạ Uẩn trực tiếp chia cho hắn sáu khối, lại lấy ra hai mươi mốt thần thạch chia cho Hoàng Dược, vốn là ba mươi mốt khối thần thạch, nhưng sau khi nộp phí minh bài thân phận, chỉ còn lại sáu mươi ba khối thần thạch, vừa vặn mỗi người hai mươi mốt khối.

Hoàng Dược không khách khí, vui vẻ nói: "Vậy ta không khách sáo nữa."

Lần chia tiền này, hắn chiếm được lợi, nếu không có cung nỏ của Tạ Uẩn, trận pháp của Cảnh Nhiên, thu hoạch nhất định không nhiều như vậy.

Tạ Uẩn nhẹ nhàng cười cười, Hoàng Dược dẫn quái giết quái cũng khá vất vả, số thần thạch này đáng là thuộc về hắn.

Tạ Uẩn thích người thành thật, Hoàng Dược hiện tại xem ra cũng không tệ.

Trần Chính lo lắng hỏi: "Tạ huynh đệ, tiếp theo chúng ta làm thế nào?"

Tạ Uẩn nói: "Chuyện trong thôn, phiền nhờ hai ngươi, ta và Cảnh Nhiên lên núi."

"Sao lại được?" Trần Chính lớn tiếng phản đối.

Hoàng Dược trong lòng thắt lại, hắn tưởng Tạ Uẩn muốn chia tay, bởi lẽ, đã có trận pháp và cung nỏ, dù không có hắn đồng hành, vợ chồng Tạ Uẩn vẫn có thể săn bắn như thường.

Tạ Uẩn lấy ra hai trăm bình linh tửu, nói: "Hai ngươi ở trong thôn bán linh tửu, thăm dò tin tức."

Trần Chính thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy hai trăm bình linh tửu trong lòng không nhịn được vui mừng.

Hoàng Dược nhíu mày, nói: "Thăm dò tin tức, không cần đến hai người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!