Chương 17: Người Vân Châu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lại qua mấy ngày, Cảnh Nhiên nghiên cứu ra trận pháp tụ linh mới.

Tạ Uẩn cuối cùng cũng củng cố tu vi vừa mới tấn giai xong, theo tu vi tăng lên, dị năng của hắn cũng tấn giai, hắn có thể cảm giác được. Hiện giờ hắn có thể bồi dưỡng ra thực vật đơn giản. Đương nhiên, nếu muốn đào tạo ra linh thực, lấy tu vi hiện giờ của hắn mà nói, vẫn là không có khả năng.

Bất quá, chỉ cần tu vi của hắn tấn giai, Tạ Uẩn tin tưởng, một ngày nào đó năng lực của hắn sẽ khôi phục được như xưa.

Hai người gần như đồng thời bước ra cửa phòng cùng một lúc, cùng liếc mắt nhìn nhau một cái, tiếp đó, trêи mặt hai người đồng thời lộ ra biểu tình ghét bỏ.

Tạ Uẩn nhíu mày: " Ngươi tới có việc gì?"

Cảnh Nhiên buồn bực: " Ngươi như thế nào ở chỗ này?"

Tạ Uẩn nói: " Đây là phòng ta."

Cảnh Nhiên hừ nhẹ một tiếng: " Ta thì ở cách vách."

Vẻ mặt Tạ An mộng bức, lẩm bẩm nói: " Cảm tình của thiếu gia và thiếu phu nhân thật tốt." Một đoạn thời gian gần đây, Tạ An cùng với Lý Kỳ đã bị bản lĩnh bố trí trận pháp của thiếu phu nhân thuyết phục. Từ tận đáy lòng bọn họ cảm thấy, kỳ thật, ngoại trừ trêи mặt thiếu phu nhân có vết thương, còn lại thì mặt nào cũng thấy xứng đôi với thiếu gia.

Cảnh Nhiên cùng Tạ Uẩn trăm miệng một lời: " Ai có cảm tình tốt với hắn/ y."

" Ha hả!" Tạ An tiếp tục mộng bức*.

vẻ mặt mộng bức có thể hiểu là, sau khi bị "sét đánh" ( kinh ngạc, giật mình, hoảng hốt), khuôn mặt xuất hiện biểu cảm trợn mắt hốc mồm. ( cám ơn bạn gnner đã góp ý cho mình nha ^o^)

Tạ Uẩn trừng mắt liếc hắn một cái, gia hỏa này chính là một tên miệng tiện. Bất quá, hắn tìm Cảnh Nhiên quả thật có việc: " Ngươi đến phòng ta có chút việc."

Cảnh Nhiên cười nhạo, vậy còn không chịu nói sớm, cứ kɧօáϊ làm bộ chi vậy.

Tạ Uẩn lại trừng mắt liếc Tạ An một cái, đều do gia hỏa này lắm mồm, quay đầu nhìn về phía Cảnh Nhiên hỏi: " Ngươi có thể bố trí trận pháp phòng ngự không?"

Cảnh Nhiên nhíu nhíu mày, mặc dù không muốn trả lời lắm. Nhưng mà, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, y còn phải trông cậy vào Tạ Uẩn trị liệu thân thể cho y, nhàn nhạt nói: " Ta hiện giờ tu vi mất hết, chỉ có thể bố trí trận pháp đơn giản, nhiều nhất chỉ có thể ngăn cản một kϊƈɦ toàn lực của lục tinh Võ Đồ.

Tạ Uẩn có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Cảnh Nhiên còn rất lợi hại, phải biết rằng, làm một phế nhân, y có thể bố trí trận pháp chống lại lục tinh Võ Đồ, này đã là chuyện vô cùng ghê gớm.

Tạ Uẩn trầm tư một chút, gật đầu nói: " Vậy là đủ rồi!" dù sao hắn chỉ muốn đề phòng trước, để tránh có người xông vào trong viện tử của hắn.

Vì thế, hai người đạt thành hiệp nghị tốt đẹp, Cảnh Nhiên giúp Tạ Uẩn bố trí trận pháp, Tạ Uẩn thì giúp Cảnh Nhiên điều trị thân thể.

Sau khi hai người thương nghị xong, Cảnh Nhiên đúng lý hợp tình, duỗi tay nói: " Cho ta ba mươi sáu viên linh châu."

Tạ Uẩn hỏi: " Ngươi muốn linh châu để làm gì?"

Cảnh Nhiên nói: " Ta muốn bố trí Tụ Linh Trận."

Tạ Uẩn có chút khó xử, hắn chỉ có hai mươi mấy viên mà thôi, bất đắc dĩ nói: " Mấy ngày nữa ta đưa cho ngươi."

Cảnh Nhiên trầm mặc, trong lòng nháy mắt liền hiểu, Tạ Uẩn không có linh châu, liền buồn bực nói: " Hai mươi bốn viên cũng được, bố trí một cái Tụ Linh Trận đơn giản. Có điều, loại trận pháp này phải tiêu hao rất lớn, chỉ có thể duy trì được mười ngày."

Tạ Uẩn gật đầu, trong thời gian mười ngày, hắn hẳn là có thể kiếm thêm nhiều tiền. Giờ hắn quyết định, về sau bán dược tề, chỉ thu linh châu thôi, không thu ngân phiếu nữa.

Tạ Uẩn đem toàn bộ linh châu trêи người đưa cho Cảnh Nhiên, trong lòng lại lần nữa cảm thán, nuôi gia đình thật con mẹ nó khó.

Cảnh Nhiên cảm thấy mỹ mãn, nhàn nhã bước tới dược điền. Y định đi bố trí Tụ Linh Trận trước, đan điền của y tuy bị hư tổn, không thể hấp thu linh khí. Nhưng mà, khi đứng ở địa phương nồng đậm linh khí, linh khí sẽ tự nhiên chui vào trong cơ thể uẩn dưỡng kinh mạch y, còn có thể tẩm bổ thai nhi.

Tạ Uẩn sờ sờ túi tiền cạn sạch trêи người mình, thở dài một hơi thật sâu, cuộc sống này đúng là đau đầu a. Tuy hắn có thể kiếm tiền rất nhanh, nhưng tốc độ tiêu tiền còn nhanh hơn.

Đương nhiên, hắn cũng chỉ là càu nhàu mà thôi, hắn đối với thu hoạch của mình trong những ngày gần đây vẫn rất là vừa lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!