Giang Nguyên?
Nam phụ Giang Nguyên?
Cốt truyện lại trở về với cô rồi à?!
Trong đầu Văn Lị thoáng chốc nảy ra vô số suy nghĩ.
"Cô biết tôi sao?"
Không ngờ cô gái nhỏ lại có phản ứng sợ hãi đến thế, Giang Nguyên hơi sững người, ngẩng đầu nhìn cô.
Cô gái nhỏ xinh xắn, dáng vẻ và khí chất đều hiếm thấy làn da trắng mịn như tuyết đầu mùa, nhìn qua giống tiểu thư nhà giàu được nuôi nấng cẩn thận, có lẽ là một trong mấy cô thanh niên trí thức của đại đội nào đó.
Hai năm trước, anh xuất ngũ về quê dưỡng thương, sau khi lành thì vào đội vận thâu của huyện thành làm việc, bình thường ít khi về thôn, có thẻ nói là đếm trên đầu ngón tay.
Cô gái này không thể nào từng gặp anh.
Nếu từng gặp, anh chắc chắn sẽ không quên.
Vậy chỉ có thể là… cô nghe qua tên anh.
Chỉ là, tiếng tăm của anh quanh đây… không mấy tốt đẹp.
"Không quen biết!" Văn Lị lấy lại tinh thần, vội phủ nhận.
"Chỉ là từng nghe tên thôi."
Ý thức được mình nói hơi gấp, nghe có vẻ chột dạ, cô vội trấn tĩnh lại, bổ sung thêm một câu. Nhưng nói xong lại thấy có gì đó sai sai lỡ anh hỏi cô nghe từ đâu thì sao? Văn Lị thấp thỏm, ngón tay khẽ vò góc áo, rồi lại không nhịn được lén liếc nhìn anh.
Không hổ là nhân vật trong truyện có ngoại hình áp đảo cả nam chính quả thật đẹp trai đến mức quá đáng.
Các anh trai của cô đều được thừa hưởng gen tốt từ cha mẹ, vóc dáng cao lớn, phong độ ngời ngời nhưng Giang Nguyên còn cao hơn họ một cái đầu.
Hiện tại anh chỉ mặc một chiếc áo trắng, đã ướt đẫm. Bên dưới lớp vải là những khối cơ bắp rắn chắc, rõ đường nét; cánh tay trần mạnh mẽ, khuôn mặt góc cạnh, lông mày sâu, sống mũi cao thẳng, đôi môi chính là kiểu mà Văn Lị thích nhất, không mỏng không dày, hơi ánh đỏ, nhìn thôi cũng có cảm giác muốn cắn thử.
Văn Lị khẽ l**m môi, ánh mắt từ từ rơi xuống cổ anh chiếc cổ dài, hầu kết nhô cao, phía trên còn có một nốt ruồi nhỏ xíu như hạt mè. Dưới ánh nắng, giọt nước trên da phản chiếu lấp lánh.
Cô vốn chẳng phải kiểu mê trai, tuy có nhiều người theo đuổi nhưng chưa từng thật sự rung động. Vậy mà bây giờ, tim cô lại đập thình thịch, như muốn nhảy khỏi lồng ngực, khuôn mặt cũng dần nóng lên.
"À…"
Giang Nguyên không bận tâm đến ánh nhìn bối rối của cô. Thực ra, với tiếng xấu của mình, mỗi lần gặp cô gái nghe tên anh, họ đều dè chừng, nhìn trộm vài cái là chuyện thường. Anh chỉ khẽ "ừ" một tiếng, rồi nói:
"Chỉ là một cái áo thôi, cũng không mới, cô không cần trả lại đâu, vứt đi là được."
Vứt đi? Sao mà nỡ!
"Không được đâu!"
Miệng nhanh hơn não, Văn Lị buột miệng nói ngay, rồi lập tức nghĩ ra lý do:
"Anh đã cứu tôi, tôi đã rất biết ơn rồi, sao có thể để anh mất luôn cả áo được. Thời buổi này vải vóc còn phải có tem phiếu, sao có thể nói bỏ là bỏ."
Nói xong, ngón tay cô khẽ vo góc áo. Một lúc sau, cô lại ngẩng lên nhìn anh:
"Nếu anh thấy áo tôi mặc qua rồi không tiện lấy lại, nhà tôi còn phiếu vải, anh cầm lấy mà mua cái mới đi."
Giọng cô chân thành, đôi mắt sáng long lanh như nước khiến người ta thật khó mà từ chối. Giang Nguyên hơi dừng, đây là lần đầu anh gặp một cô gái nghe tên anh xong mà không tránh xa, cuối cùng anh nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!