"Có ai không, cứu với!… Có người rơi xuống nước!… Có người rơi xuống nước!!"
Giữa khúc sông, cơ thể Văn Lị lại chìm xuống lần nữa. Cô gắng sức ổn định thân thể, cố ngửa người nổi lên mặt nước, ôm Trụ Tử đang nằm bất tỉnh trên vai, lại không cam lòng mà hô cứu mạng thêm lần nữa.
Tình huống của cô giờ thật sự tệ. Cả người gần như kiệt sức, bắp chân đau rút từng cơn, càng lúc càng co giật dữ hơn. Thân thể nguyên chủ vốn yếu, giờ từng cơ năng trên người đều đang gào thét phản kháng.
Văn Lị thật không ngờ, đời trước mình từng là vận động viên bơi lội có thể vào đội tỉnh, vậy mà có một ngày lại vì cứu người mà phải đối mặt với cửa sinh tử giữa dòng nước.
Trước khi nhảy xuống, cô cũng nghĩ tới việc thân thể này yếu, chỉ có thể cầm cự được một lúc, phải nhanh chóng đưa Trụ Tử vào bờ. Nhưng cô không ngờ Trụ Tử lại không hợp tác, giãy đạp loạn xạ, khiến cô tốn hơn nửa sức lực. Thêm nữa thân thể nguyên chủ chưa từng xuống nước, chưa từng tập luyện, lại bị Trụ Tử đá trúng bắp chân, thế mà lại bị rút gân luôn.
Xui rủi chồng chất, dù Văn Lị cố gắng khống chế cơ chân đang co rút để bơi ngửa tự cứu, nhưng trên người còn mang theo đứa bé hôn mê, cộng thêm thân thể yếu ớt, cô muốn kéo đứa bé nặng hơn mười cân chậm rãi bơi về bờ gần như không thể. Nếu không có ai tới, e rằng cả cô lẫn Trụ Tử chẳng mấy chốc sẽ kiệt sức mà chìm xuống đáy sông.
Hổ Tử không biết chạy đi đâu gọi người, đến giờ vẫn không nghe thấy tiếng nào. Giọng cô vì la khản đặc, nghẹn lại như bị gió xé, tiếng cầu cứu cũng chẳng truyền đi được bao xa.
Chắc hôm nay cô phải bỏ mạng ở khúc sông này rồi… Không biết lần này có quyển sách nào cho cô cơ hội sống lại nữa không.
Thời gian trôi dần, cánh tay Văn Lị ôm đứa nhỏ đã tê cứng không còn cảm giác. Mặt trời trên đỉnh đầu chói chang, trước mắt cô càng lúc càng mờ, tuyệt vọng trong lòng dần dần lấn át nỗi sợ hãi.
Thôi kệ đi, dù sao mạng này cũng là nhặt được. Coi như sống thêm được một lần, xem thêm chút nhân tình thế thái.
Chỉ là… không biết khi chết đuối trông mình có thảm lắm không…
Văn Lị nghĩ quẩn như thế, ngay lúc sắp buông xuôi, bỗng có một đôi bàn tay rắn chắc mạnh mẽ ôm lấy cô.
"Cô sao vậy?"
Giọng nam trầm thấp, khàn khàn mà ấm áp vang bên tai, như tiếng trời giáng xuống.
Cô được cứu rồi!?
Văn Lị mở to mắt, quay đầu nhìn về phía người tới. Giữa ánh nước lấp lánh, người đàn ông ấy đang ngược sáng trước mặt cô. Dưới nắng gắt, cô không nhìn rõ hết khuôn mặt, chỉ thấy từng giọt nước chảy trên tóc, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu trầm ổn định khiến người ta yên lòng ngay tức khắc.
"Tôi… không ổn lắm."
Cô chớp chớp mắt, thành thật đáp, rồi nhanh chóng nhìn sang Trụ Tử đang hôn mê, vội nói:
"Đứa nhỏ này càng không ổn! Nó ngất từ nãy, phải mau cấp cứu!"
"Lên bờ trước đã."
Giang Nguyên nhìn lướt qua đứa bé đang nằm sấp trên vai cô, khẽ "ừ" một tiếng, đón lấy Trụ Tử, rồi dùng tay còn lại ôm gọn lấy Văn Lị, chân đạp mạnh hướng vào bờ.
Cảm giác vai nhẹ đi, lại thêm cánh tay rắn rỏi nơi hông, Văn Lị mới thả lỏng được một chút. Cô cố ổn định lại tinh thần, kiềm chế cơn đau co rút ở chân, phối hợp nhịp bơi với anh để đỡ tốn sức.
Bờ sông lúc trước tưởng xa xôi như lên trời, giờ chỉ chớp mắt đã đến.
Lên được bờ, Văn Lị lập tức định nhào tới cấp cứu cho Trụ Tử, nhưng phát hiện Giang Nguyên đã ra tay trước, động tác thuần thục, chuẩn xác từng bước.
Thấy vậy, cô mới thở phào, đứng im bên cạnh chờ.
Trụ Tử vì sặc nước, hoảng loạn, lại uống không ít nước sông. Dù Văn Lị nhảy xuống ngay sau đó, vẫn không tránh được việc ngất xỉu.
May mà cứu kịp thời. Nhịp tim, mạch đều còn, Giang Nguyên nhanh chóng ép ngực, hô hấp nhân tạo vài lần, rồi Trụ Tử ho khan, mở choàng mắt. Văn Lị mừng rỡ, gọi:
"Trụ Tử! Con thấy sao rồi? Có chỗ nào khó chịu không?"
Thằng bé vừa mở mắt, vẫn còn mơ màng, chưa trả lời, thì Giang Nguyên nói:
"Chắc không nguy hiểm tính mạng, nhưng vẫn nên đưa đi bệnh viện xem cho chắc. Còn cô…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!