Chương 50: Vay tiền

"Văn Lị, có nhà không? Có thư cho cô nè!"

Người đưa thư dừng xe, xác nhận địa chỉ rồi bước lên gõ cửa gọi thêm một tiếng.

"Đây đây, tôi ra ngay!"

Văn Lị vội vàng từ trong phòng chạy ra, vừa mở cổng vừa đáp lại.

Nghe thấy tiếng người trả lời, người đưa thư ngừng gọi, lấy trong túi ra một tờ phiếu yêu cầu ký nhận.

"Đồng chí, thư này gửi từ đâu vậy?"

Văn Lị vừa mở cửa, vừa cố nén kích động hỏi.

Trong lòng cô mơ hồ đoán được, nhưng vẫn muốn nghe người ta xác nhận mới yên tâm rằng mình không nằm mơ.

"Từ Hải Thị gửi đến."

Người đưa thư đưa phong bì cho cô, rồi đưa thêm tờ ký nhận: "Phiền cô ký tên vào đây."

"Hải Thị gửi đến? Cô đâu phải dân thành phố mà?"

Thời tiết càng ngày càng lạnh, trong ngõ mấy bà lão bày chậu than sưởi ấm, ngồi tụ lại vừa hơ tay vừa nói chuyện. Hà bà cũng ở trong số đó.

Ban đầu nghe người đưa thư nói có thư, bà cũng chẳng ngạc nhiên gì , ai mà chẳng có người thân ở đâu đó. Nhưng nghe nói là thư từ Hải Thị gửi tới, bà mới trố mắt.

Hải Thị là chỗ phát triển, đồ tốt đều từ đó mà ra. Có thân thích ở đó thì mua gì cũng tiện.

Mà bà luôn nghĩ Văn Lị chỉ là cô gái nông thôn theo chồng lên đây, không có việc làm. Một người như thế sao lại có người quen tận Hải Thị? Thế là không nhịn được, hỏi một câu châm chọc.

Văn Lị ở khu này đã hơn tháng. Bình thường cô ít ra ngoài, nhưng thi thoảng làm bánh quy hay món ăn vặt gì đó, cô đều chia cho mấy nhà hàng xóm thân thiết , những người hiền lành, biết điều.

Hàng xóm xa không bằng láng giềng gần, giữ chút quan hệ vẫn hơn.

Nhưng bà Hà là người hay buôn chuyện. Bà thường bôi xấu Văn Lị , nào là gái nhà quê keo kiệt, cả ngày ăn bám chồng, không chịu đi chợ, chỉ biết ngủ, mặt thì được chồng chiều nên làm cao…

Văn Lị nghe rồi chỉ cười, không để bụng. Hoa nở khắp nơi, sao bắt ai cũng thích mình được?

Miễn đừng chọc đến cô là được.

Nhưng hôm nay cô đang vui, vừa hay gặp phải người phá hứng.

Sau khi ký nhận và cảm ơn người đưa thư, chờ ông ta đi rồi, Văn Lị quay sang cười nhạt với bà Hà, nói:

"Phải rồi, tôi là gái quê nghèo, làm gì có thân thích ở Hải Thị."

"Khác với bác, thân thích khắp nơi, hôm qua còn thấy có người đến nhà tìm nữa cơ."

Hà bà cứng mặt. Bà vốn là người nông thôn, nhờ con trai cưới được cô vợ thành phố nên mới chuyển lên đây. Nhưng con dâu lại dữ, nắm hết tiền nong trong nhà. Hôm qua người bên ngoại bà đến vay tiền, bị con dâu đuổi ra tận ngõ, khiến ai cũng thấy.

Mấy bà ngồi quanh nghe Văn Lị nói thì bật cười khúc khích. Một bà giả vờ xin lỗi: "Ui, xin lỗi, tôi chợt nhớ chuyện vui thôi."

Cười xong, mọi người đều hiểu ý.

Bà Hà tức đỏ mặt, nhưng không dám bỏ đi vì sợ bị tẩy chay. Bà nuốt giận, định quay sang xả lên người Văn Lị, thì một bà hàng xóm khác , vốn thân với Văn Lị , lên tiếng trước:

"Thế thư đó ai gửi cho cô vậy, Văn Lị? Thấy cô vui quá, có chuyện tốt à?"

Câu này không có ác ý, nên Văn Lị thoải mái trả lời:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!