Vào đông, đêm dài lê thê, sau nửa đêm trời lại càng lạnh hơn.
Gió rét len qua khe cửa sổ, lùa vào trong nhà, mang theo từng đợt lạnh buốt.
Trên giường, hai người ôm chặt lấy nhau. Hơi ấm từ cơ thể người đàn ông vẫn còn đủ, nên cũng không đến mức quá lạnh.
Chỉ là trong bóng tối mịt mù, Giang Nguyên lại ngủ không yên.
Có lẽ vì chuyện vừa biết vượt ngoài sức tưởng tượng, siêu thoát khỏi mọi lý lẽ khoa học.
Anh suy nghĩ nhiều, để tâm quá mức, lo lắng quá độ. Khi cơn xúc động mãnh liệt qua đi, Giang Nguyên ôm Văn Lị nặng nề thiếp ngủ, rồi lại rơi vào từng giấc mơ nối tiếp nhau.
Anh mơ thấy thân phận của Văn Lị bị bại lộ, cô bị người của tổ chức bí mật đưa đi.
Lại mơ thấy hồn và xác của cô không thể hòa làm một , giây trước cô còn dịu dàng trong vòng tay anh, giây sau bỗng nhiên tắt thở, thân thể trong ngực anh dần dần lạnh cứng đi…
Một luồng gió lạnh thổi qua, Giang Nguyên nghiêng đầu, rồi ngay sau đó giật mình bừng tỉnh.
Trong đầu anh vẫn còn vương lại khung cảnh hỗn loạn trong mơ.
Cơn mơ kia quá thật.
Cảm giác thân thể lạnh cứng của cô dường như vẫn còn đè trên cổ tay anh.
Giang Nguyên bật mở mắt, quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Trong bóng tối, anh chỉ mơ hồ thấy dáng người trong lòng ngực, không dám cử động.
Một lúc sau, anh cẩn thận đưa tay dò hơi thở của cô. Đầu ngón tay chạm phải làn hơi ấm áp.
Khuôn mặt anh dịu lại, nhẹ vỗ lên má cô, rồi ôm chặt thêm một chút, cúi đầu hôn lên giữa mày, đuôi mắt, chóp mũi… cuối cùng là khóe môi.
Cảm nhận được hơi ấm thật sự từ cơ thể cô, nỗi bất an trong lòng anh mới dần tan biến.
Nhưng đến lúc này, anh vẫn không ngủ lại được.
Anh mở mắt nhìn chằm chằm vào người trong lòng, sợ cảnh trong mơ hóa thành thật.
Mãi cho đến khi ánh sáng ngoài trời dần chuyển trắng, bóng tối trong phòng tan bớt, vài tia sáng lờ mờ rọi vào, Giang Nguyên mới khẽ nhúc nhích người. Một lát sau, anh nhẹ nhàng buông Văn Lị ra, đắp lại chăn cho cô rồi đứng dậy.
Văn Lị sợ lạnh, thân thể này lại không dễ giữ nhiệt. Cái "lò sưởi" bên cạnh vừa rời đi, cô theo bản năng đưa tay tìm, nhưng chạm vào khoảng không. Gió lạnh lùa vào chăn khiến cô khẽ run, mơ màng tỉnh lại.
"Có chuyện gì vậy?"
Phòng vẫn tối, cô nheo mắt, chỉ thấy mơ hồ bóng dáng cao lớn của Giang Nguyên.
"Anh làm em thức à?"
Giang Nguyên vốn cố gắng dậy thật khẽ, không ngờ vẫn khiến cô tỉnh. Anh đang mặc quần, động tác hơi khựng lại, thắt dây lưng xong mới xoay người, dịu giọng nói:
"Hơi lạnh chút."
Văn Lị đáp lại, giờ cô tỉnh táo hơn, để ý thấy anh đang mặc quần áo, liền hỏi:
"Anh định ra ngoài à? Mấy giờ rồi?"
"Còn sớm, em ngủ tiếp đi."
Nghe cô nói lạnh, Giang Nguyên vào tủ lấy thêm chăn, mở ra đắp cho cô, rồi nói tiếp:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!