Chương 42: Khách tới

"Tiếng gì thế?"

Một tiếng "rầm" vang lớn đột ngột vang lên , như thể có thứ gì đó đổ sập, vỡ nát.

Văn Lị giật mình, quay sang nhìn Giang Nguyên. Anh lập tức nắm tay cô, ra hiệu đừng sợ, rồi nhanh chóng đẩy cửa bước ra xem.

Trong sân nhà họ không có động tĩnh gì, sạch sẽ, yên lặng. Giang Nguyên nhíu mày, đang định ra ngoài xem thì bên sân kế bên vang lên tiếng gì đó va đập loảng xoảng , rồi ngay sau đó là tiếng trẻ con khóc thét, cùng những tiếng mắng chửi dữ dội.

"Đồ đàn bà chết tiệt! Mày định làm loạn hả? Đẩy cả cháu tao ngã, mày nghĩ mày là ai?!"

"Đồ hư hỏng, không biết lại lén lút với thằng nào kiếm được kẹo đây hả?!"

"Cương Tử, mày chết rồi à? Cái loại đàn bà thối nát này mà mày còn không trị hả? Không khéo mai nó trốn theo trai mất thôi!"

"Đánh đi! Đánh cho gần chết mới thôi!"

"Mày không trị, nó càng coi thường mày! Chỉ cần thấy đàn ông là hớn hở, đổi vài viên kẹo là dám cãi lại chồng! Ngày mai chắc chạy theo thằng khác cho xem!"

"Chạy cái mẹ bà ấy! Chu Cương, ngày nào anh cũng để mẹ anh xúi giục, trong mắt anh bà ta nói gì cũng đúng, tôi thật hối hận, hối hận vì lấy anh!"

"Tôi ra đường nhặt đại thằng đàn ông nào cũng còn hơn cái loại,"

Cô ta chưa kịp nói hết thì "bốp!" một tiếng vang lên, rồi là tiếng thở phì phò giận dữ và tiếng nắm đấm dội xuống liên hồi.

"Nói tiếp đi, nói tiếp đi! Hối hận đúng không? Thừa nhận đi! Vậy hôm đó mày thật sự gặp cái thằng đó phải không? Kẹo đó là nó cho mày đúng chứ?! Mày còn gặp lại nó sau đó?! Đồ đàn bà đê tiện…"

Từng tiếng đấm dội lên da thịt, xen lẫn với tiếng hét đau đớn của người phụ nữ , càng lúc càng thảm thiết.

Bên cạnh lại có tiếng phụ nữ già chát chúa chen vào:

"Đánh đi! Đánh cho đáng! Cái loại đàn bà như nó không đánh không chừa!"

"Ngần ấy năm rồi, chẳng đẻ nổi đứa nào, chỉ biết đi v* v*n đàn ông!"

Văn Lị nghe mà mặt mũi trắng bệch. Đây là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến cảnh bạo hành gia đình , và còn nghe thấy nhắc đến… kẹo.

"Có phải là kẹo hôm qua tụi mình phát không?"

Giang Nguyên khựng lại. Anh không chắc. Trước khi dọn đến đây, anh có hỏi qua hàng xóm quanh nhà, thấy cũng bình thường, mới yên tâm mang Văn Lị đến ở.

Nhà kế bên này anh cũng từng nghe kể sơ: trước đây là nhà của một giáo viên trường làng. Sau vì thương học trò không chỗ ở, nên cho trọ nhờ. Ai ngờ học trò phản lại, hại chết thầy, rồi chiếm luôn nhà. Cuối cùng đứa học trò đó cũng bị báo ứng , bị chém chết ngoài ngõ.

Nghe nói để lại một đứa con trai, mẹ anh ta bèn dắt thêm đứa con nhỏ nữa đến ở, nuôi cháu nội.

Theo lời dân quanh đây, nhà đó ít qua lại, không gây chuyện, sống lặng lẽ. Nhưng bây giờ thì rõ ràng có gì đó không đúng.

"Không được, em phải qua xem."

Không đợi Giang Nguyên phản ứng, Văn Lị đã vội quay người chạy ra, lo lắng vì nghe giọng người phụ nữ bên kia yếu dần đi. Giang Nguyên nhanh chân đuổi theo.

Ra đến ngõ, mấy nhà xung quanh cũng đã ló đầu ra, tay còn cầm dao thớt, rau củ , vừa nấu cơm vừa hóng chuyện.

Thấy Văn Lị đi thẳng đến cửa nhà bên kia, ai nấy đều nhìn nhau, không nói gì, chỉ dõi ánh mắt theo.

Văn Lị quá lo lắng nên không để ý. Cô gõ mạnh cửa, "Cộc cộc cộc!", đến mức bàn tay đỏ rát.

Giang Nguyên bắt kịp, nắm lấy tay cô, thay cô gõ cửa.

Bên trong, tiếng đánh ngừng lại, tiếng mắng cũng dừng. Một giọng đàn ông vọng ra: "Ai đấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!