Văn Lị mềm mại, mềm đến tận xương tủy , từ giọng nói, làn da đến từng sợi tóc, chỗ nào cũng toát ra sự yếu mềm khiến người ta say.
Không chỉ mềm, cô còn nhỏ nhắn, nhẹ như thể chẳng có xương, ôm trọn trong lòng bàn tay, chỉ cần khẽ siết là như tan ra.
Người mềm, tim cũng mềm. Khi cô tin tưởng ai, là tin bằng cả tấm lòng.
Rõ ràng biết anh bá đạo, nóng nảy, hoang dại ,
nhưng cô vẫn ngoan ngoãn trao cho anh nụ hôn đầu, trao hết thảy.
Cô yếu ớt, thi thoảng còn bật ra vài tiếng rên nhẹ.
Khiến người đàn ông càng khó kiềm chế con thú trong lòng.
Chỉ muốn chiếm lấy nhiều hơn, sâu hơn.
Nhưng đến khi thấy gương mặt đỏ ửng, đôi mắt ướt long lanh nhìn mình, giọng cô run lên: "Em… hơi sợ…"
thì anh lại mềm lòng, chẳng nỡ làm tổn thương.
Cô như một đóa hoa mảnh mai được nuôi trong chiếc bình sứ tinh xảo, cần được yêu thương, che chở bằng tất cả dịu dàng.
Giang Nguyên siết chặt cánh tay, cố kiềm chế bản thân, dần dịu lại, không còn thô bạo.
"Đừng sợ, anh ở đây."
Anh đưa tay vuốt nhẹ gò má ửng hồng của cô, cúi đầu hôn lên hàng mi run run, chóp mũi nhỏ xinh…
chậm rãi dỗ dành, để cô yên lòng.
Nhưng dù cố kìm, con thú trong anh vẫn gào thét đòi chút "phần thưởng".
Sau một hồi, đôi mắt anh đỏ lên, anh ghé sát tai cô, giọng khàn khàn, trầm thấp:
"Bảo bối, gọi anh thêm một lần đi."
"Giống như hôm đó, dưới gốc cây, em gọi anh vậy."
Đầu óc Văn Lị đã sớm quay cuồng, như người vừa bị cuốn trôi trong sóng nước. Mắt mờ hơi sương, nghe lời anh, cô chỉ biết phản ứng theo bản năng:
"Anh yêu…"
"Ngoan lắm."
Giọng anh khàn đục khen khẽ, tay giữ nhẹ sau đầu cô, rồi lại cúi xuống hôn…
,,
Tháng 11, không khí đã mang hơi thu.
Sáng sớm, trời se lạnh, mưa phùn ngoài cửa sổ khẽ rơi, gió thu lùa vào.
Vai Văn Lị hơi lạnh, cô rụt người vào chăn, cơn đau nhức toàn thân truyền đến khiến cô khẽ rên, mơ màng tỉnh dậy.
Mở mắt ra, đập vào mắt là tấm trướng đỏ thẫm, trên đỉnh còn thêu dòng chữ "Trăm năm hòa hợp".
Đầu cô mơ hồ, nhìn chằm chằm trướng màn hồi lâu, những hình ảnh đêm qua từ từ hiện lại trong đầu ,
anh ôm cô, từ mạnh mẽ đến dịu dàng, từ bá đạo đến nhẹ nhàng dỗ dành…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!