"Cho anh ôm một chút… được không?"
Giọng Giang Nguyên trầm thấp, khàn khàn, vang lên ngay bên tai Văn Lị.
Âm điệu ấy vừa nhẹ vừa run, mang theo chút cầu xin yếu ớt khiến lòng người mềm nhũn, thật sự không nỡ từ chối.
Hai người bây giờ đã là người yêu, anh cần được an ủi, cho anh ôm một chút… hình như cũng chẳng có gì quá đáng.
Văn Lị hơi khựng lại, bàn tay đang cứng ngắc dần buông xuống. Thân thể đang căng chặt cũng từ từ thả lỏng.
"Chỉ một chút thôi đấy."
- cô khẽ nói.
"Ừ, chỉ một chút."
- Giang Nguyên đáp, giọng khẽ cười, nhưng cánh tay ôm cô lại siết chặt thêm một chút nữa.
Anh chưa từng biết, thì ra khi tất cả mọi người đều không tin tưởng anh, khinh thường anh… chỉ cần có một người đứng về phía anh, tin anh, thì cảm giác ấy lại khiến tim anh căng đầy, ấm áp đến mức suýt tràn ra khỏi lồng ngực.
Cô thật tốt, tốt đến mức anh chỉ muốn móc cả trái tim mình ra mà dâng cho cô, vẫn còn thấy là chưa đủ.
Giang Nguyên trong lòng ngập tràn cảm xúc. Anh cúi đầu khẽ dụi trán vào tóc cô, giọng anh nhỏ đi, như muốn giấu hết tình cảm trong ngực:
"Cảm ơn em… Lị Bảo, bảo bối của anh…"
Lần đầu tiên trong đời, có người gọi cô như thế.
"Bảo bối"… cái tên anh thốt ra vừa ấm vừa khàn, khiến tai cô nóng ran, mặt cũng đỏ bừng.
Anh ôm cô thật chặt. Hai người gần như dán sát vào nhau.
Mùa hè quần áo mỏng, cô có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim mạnh mẽ dưới lồng ngực anh, và cả hơi thở nóng hổi phả lên tóc mình.
"Có… có thể buông ra được chưa?"
- giọng cô run nhẹ, tim đập loạn nhịp.
"Ừ…"
- Anh khẽ đáp, nhưng vẫn chưa muốn buông.
Cô thơm quá, mềm quá, khiến anh chẳng nỡ rời tay. Nhưng khi nghe thấy giọng cô có chút sợ, anh đành cắn răng, hít sâu một hơi, lưu luyến hít lấy mùi hương trên tóc cô rồi từ từ buông ra.
Văn Lị thở phào nhẹ nhõm, lùi lại hai bước nhỏ, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Cô chỉnh lại mái tóc rối bên tai, cố làm như không có chuyện gì vừa xảy ra:
"Anh thấy đỡ hơn chưa?"
"Ừ, không sao rồi."
- Giang Nguyên nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như nước.
"Vậy thì tốt."
- cô gật đầu, rồi im lặng.
Hai người cứ thế đứng dưới rừng tùng, không ai nói thêm gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!