Chương 21: Con gái lớn rồi không giữ được

"Cũng khá ngon."

Văn Lị nhai miếng đậu phộng trong miệng, khẽ bặm môi dưới, cố gắng trấn tĩnh đáp lại một tiếng, rồi lập tức quay mặt đi, không dám nhìn người đối diện nữa.

Mặt cô nóng ran như bị hấp hơi, đỏ bừng lên, chỗ môi vừa chạm qua ngón tay và lòng bàn tay anh vẫn còn bỏng rát, tê dại, ngứa ngáy… khiến tim cô đập loạn, run rẩy từng nhịp.

Ánh mắt Giang Nguyên trầm xuống, anh rút tay về, khẽ vuốt lòng bàn tay còn đọng lại chút ấm ướt, rồi nhìn cô, giọng khàn khàn:

"Anh bóc cho em nữa nhé?"

"Không, không cần đâu."

Văn Lị vội vàng lắc đầu, nếu lại thêm lần nữa, cô chắc chịu không nổi mất.

"Anh thử miếng mì căn này đi, cái này cũng ngon lắm."

Văn Lị vội vàng đổi chủ đề, tránh nhắc lại cảnh vừa rồi. Sắc đẹp đúng là họa mà, mới đó cô đã hôn…

"Ừ."

Thấy cô không muốn, Giang Nguyên hơi thất vọng, nhưng khi nhìn khuôn mặt Văn Lị đỏ bừng như trái đào chín mọng, anh lại không nỡ làm cô bối rối thêm. Anh chỉ khẽ đáp một tiếng, nhận lấy miếng mì căn cô đưa.

Căn phòng lặng xuống, nhưng khác với sự yên tĩnh trước đó lúc này trong không khí lẫn chút ngượng ngùng, mơ hồ.

"Nguyên Tử, Nguyên Tử…"

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng cô Diệp gọi Giang Nguyên.

"Anh phải đi rồi."

Nghe thấy tiếng gọi, Giang Nguyên đưa tay xem đồng hồ thời gian đã trôi khá lâu. Ban đầu anh chỉ định đến thăm Văn Lị, nói vài câu rồi đi, nào ngờ lại ở lại đến giờ. Anh ngẩng lên nhìn cô, giọng nhẹ nhưng đầy lưu luyến:

"Chú và thím vốn muốn giữ anh ở lại ăn cơm chiều, nhưng bên anh còn chút việc cần giải quyết, chắc phải đi trước…"

Nói rồi anh dừng lại một chút, nhìn cô:

"Ngày kia em rảnh không? Cuối tuần là lễ đính hôn, ngày kia mình đi mua đồ chuẩn bị nhé."

"Ngày kia à?"

Nghe anh sắp đi, lòng Văn Lị thoáng trống trải. Nhưng khi nghe đến chuyện đi mua đồ, đôi mắt vốn hơi buồn của cô lại sáng lên, giống như vừa được hẹn hò lần nữa. Cô vừa mong đợi, vừa thấy bối rối.

Cô ngước nhìn Giang Nguyên, thấy anh đang nhìn cô, chờ câu trả lời.

"Được." Văn Lị khẽ mím môi, nhẹ giọng đáp.

"Vậy nhé, hôm đó anh tới đón em!"

Khóe môi Giang Nguyên cong lên, giọng trầm khàn nhưng vui rõ rệt. Anh nhìn cô thật kỹ:

"Anh đi đây. Hôm sau, em chờ anh."

"Vâng."

Văn Lị không nói muốn tiễn, chỉ lặng lẽ đi theo anh ra cửa.

Vừa bước ra, họ thấy bà Tô Quế Lan và cô Diệp đang đứng ở hành lang xa xa, hình như đang trò chuyện, nhưng ánh mắt vẫn liếc về phía này. Thấy họ ra, cô Diệp lập tức gọi:

"Nguyên Tử, về à? Thím Văn còn nói nhất định phải giữ con lại ăn cơm tối đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!