Chương 18: Giang Nguyên mang bà mối tới cửa rồi

"Bàn chuyện cưới hỏi á? Bàn cái gì mà cưới hỏi? Ai đồng ý rồi? Ai nói là nói xong rồi hả?"

Sự kích động trên mặt Tô Quế Lan vụt tắt, thay bằng vẻ kinh ngạc. Một lúc lâu sau bà mới hoàn hồn, nhìn con gái chằm chằm hỏi:

"Chuyện này con có nói với người trong nhà chưa?"

"Cái cậu Giang Nguyên đó là ai? Con biết được bao nhiêu về người ta? Người ta mới cứu con một lần mà con đã vội vàng "nói chuyện hôn nhân" với người ta rồi à?"

Nghĩ đến chuyện con gái âm thầm tự ý hẹn hò, tự quyết định cả đời mình mà mình hoàn toàn không hay biết, Tô Quế Lan vừa giận vừa lo, tay run run chỉ vào Văn Lị:

"Con… con to gan thật đấy! Ai cho phép con tự tiện như vậy hả?"

"Không được! Việc này anh hai con biết chưa? Để xem nó nói sao!"

Nói xong, bà tức đến mức định quay người ra khỏi phòng đi tìm Văn Hưng Dân.

Nhưng trong nhà đang có khách, nếu ầm ĩ lên thì còn ra thể thống gì nữa, mặt mũi đâu mà nhìn người ta.

Văn Lị hoảng hốt giữ chặt mẹ:

"Mẹ, mẹ, chuyện này không liên quan gì đến anh hai hết, mẹ nghe con nói đã."

"Giang Nguyên thực ra rất tốt, hôm con về, con còn bảo Hổ Tử đi hỏi thăm qua rồi. Nhà anh ấy ở cũng gần thôi, còn gần hơn bên ngoại nữa. Anh ấy đẹp trai, hợp mắt con, nhà cũng không tệ, người thật thà, tính cách ổn định. Con thấy rất hợp."

"Mẹ, con không phải nói bừa đâu. Con có lý do. Hôm con bị rơi xuống nước, mấy cái cúc áo con bị nước đánh bật hết ra, con không để ý, là Giang Nguyên thấy, liền cởi áo sơ mi của anh ấy cho con khoác, không nhìn lung tung gì hết. Từ đó cũng đủ thấy anh ấy là người tử tế…"

"Gì cơ? Áo con bung hết cúc? Nó thấy hết à? Sao trước giờ con không nói với mẹ chuyện này?"

Tô Quế Lan đột nhiên hét lên, vừa giận vừa hốt hoảng, không thể tin nổi.

"Chuyện như vậy con nói sao được hả mẹ."

Văn Lị biết người lớn trong nhà rất kiêng những chuyện kiểu đó, nhưng không ngờ mẹ lại phản ứng dữ vậy. Nhìn thấy mắt mẹ đỏ lên, cô cũng sợ, vội vàng nói thêm:

"Mẹ, chỉ là mấy cái cúc bung thôi, bên trong con còn mặc áo ba lỗ mà!

Con nói thế là để mẹ hiểu, anh ấy không phải người xấu, không hề có ý lợi dụng hay chiếm tiện nghi gì cả."

Cô nói tiếp, giọng nhỏ lại:

"Hơn nữa, thật ra con từng thấy anh ấy từ xa một lần, nhưng khi đó không biết là ai. Lần này tình cờ gặp lại, còn bị anh ấy cứu, mẹ nói xem có phải duyên phận không?"

Văn Lị sợ mẹ lại chạy ra làm ầm lên, liền nửa thật nửa giả mà dỗ.

Mà khổ nỗi, Tô Quế Lan từ xưa đến nay vẫn hơi mê tín, lại tin lời bà ngoại nói cô là "con gái có số phúc duyên", nên nghe tới "duyên phận" liền mềm lòng đôi chút.

Thấy mẹ không còn nổi nóng, không nói gì thêm, cũng không kéo mình ra ngoài nữa, Văn Lị biết mình nói đã lọt được vài phần, bèn nắm lấy tay mẹ, nhỏ nhẹ nói:

"Mẹ, con với anh ấy đâu có định cưới liền. Đợi anh ấy đến nhà ra mắt, mẹ với ba gặp, nếu thật sự thấy không ổn thì con không cưới là được mà."

"Mẹ, con nói thật đấy, con nghe lời ba mẹ. Chờ gặp Giang Nguyên rồi, nếu ba mẹ nói không hợp, con chắc chắn không lấy."

"Chỉ là… bên Lục Phóng An thì thôi đi mẹ ạ. Anh ấy tốt thật, nhưng không phải kiểu con thích. Mẹ ra nói giúp mợ cả nhé, lát nữa chỉ cần giữ họ lại ăn cơm cảm ơn việc đưa mợ đến đây là được, đừng nói chuyện xem mặt nữa."

"Con giỏi thế thì tự đi mà nói với mợ cả, tìm mẹ làm gì?"

Tô Quế Lan tuy nghe xuôi phần nào nhưng trong lòng vẫn tức. Bà vẫn giận con gái tự ý quyết định chuyện lớn, lại giấu mình vụ rơi xuống nước. Bà liếc Văn Lị một cái, giọng lạnh đi:

"Loại việc này đương nhiên phải để mẹ ra mặt. Chứ mẹ mà để con nói thì mợ con chẳng mắng mẹ không biết dạy con à."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!