Chương 17: Nói thẳng

"Đi cùng mợ cả tới là người đàn ông cao ráo, sáng sủa ấy? Có khi là chuyện vui lớn của nhà các người đấy…"

Bà thím nói với vẻ đầy ẩn ý.

Nghe đến đây, Văn Lị suýt nữa trượt chân ngã khỏi xe. Trong lòng cô dấy lên một linh cảm… chẳng lành chút nào.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía người vừa nói. Lục lại ký ức của nguyên thân, cô nhận r đó là vợ của một người chú họ bên phía nhà nội, cùng thế hệ với cha cô. Hai nhà cũng có qua lại ít nhiều, hễ nhà họ Văn có tiệc hay làm rượu, bà ta đều đến. Bên ngoại của cô cũng khá thân với bà.

Bà nói vậy, chắc chắn không biết người đàn ông đi cùng mợ cả là ai nhưng lại đoán được đôi chút chuyện bên trong.

Chỉ riêng Văn Lị là hiểu rõ.

Gần đây, mợ cả cô đúng là có ý định làm mai cho cô, nhưng cô đã từ chối rồi.

Chẳng lẽ…

Văn Lị nghĩ đến khả năng ấy, tim cô đột nhiên đập loạn, một cơn hoảng hốt tràn lên.

"Bà Lý cái miệng độc quá, tốt nhất nên bớt nói đi, kẻo có ngày người ta cũng đồn lại mấy chuyện chẳng hay về bà đấy."

Một bà thím quen biết, tính tình ôn hòa, lên tiếng hòa giải.

Ở đây toàn là mấy bà lớn tuổi trong thôn vợ các đội trưởng, trưởng thôn, cô bác gái…

Văn Hưng Dân thấy vậy cũng không muốn dây dưa thêm. Dù sao, mấy người này anh sẽ tìm chồng hoặc con trai họ nói chuyện sau.

Anh lạnh lùng liếc Lý Mãn Hoa một cái, rồi quay xe chở Văn Lị về nhà.

Nhà họ Văn lúc này còn đông người hơn cả đầu làng.

Tô Quế Lan đã tiễn không biết bao nhiêu người đến an ủi, hỏi thăm vụ việc buổi sáng.

Thấy Hưng Dân chở Văn Lị về, cô vội chạy ra:

Nhặt bảo

"Sao giờ mới về thế? Chị vừa bảo Hưng Quốc đi tìm hai người, không gặp à?"

"Dính tới vụ của Trương Trung Khuê nên phải chờ xử lý thêm chút."

"Anh cả ra ngoài tìm hai đứa mà không gặp à? Chắc đi lạc hướng rồi. Chờ tí nếu anh chưa về, em ra tìm tiếp."

Trong lúc Văn Hưng Dân trả lời, anh vừa dắt xe vào dưới mái hiên, thì phát hiện cạnh đó có một chiếc xe đạp khác còn khá mới, không phải của nhà mình.

Anh khựng lại, nhíu mày:

"Nhà mình có khách à?"

Văn Lị cũng nhìn thấy chiếc xe đó, tim cô lập tức nhói lên, cảm giác bất an càng rõ.

Tô Quế Lan vốn định hỏi thêm chuyện ở nhà Trương Trung Khuê, nhưng nghe Hưng Dân hỏi, cô đổi giọng, nở nụ cười:

"À, mợ cả đến đó…"

"Lị Bảo Nhi về rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!