Chương 12: Hiểu lầm rồi

"Ờ… quần áo à… Em quên mang đồ của anh rồi."

Lúc đến đây, trong đầu Văn Lị chỉ nghĩ đến mỗi chuyện Giang Nguyên có ở nhà không, và làm sao thuyết phục anh đi cùng tới đồn công an làm chứng. Còn chuyện phải trả lại quần áo cho anh, hay mấy món cô tỉ mỉ chuẩn bị như mì sợi và đậu phộng luộc muối, cô đều quên sạch.

Thấy Giang Nguyên chìa ra bàn tay dài, các khớp xương rõ ràng, Văn Lị ngẩn ra, tim đập mạnh, rồi hơi cúi đầu, xoay xoay đầu ngón tay, giọng nhỏ xíu:

"Em… em đến là vì có chuyện muốn nhờ anh giúp."

"Chuyện gì?"

Giang Nguyên rút tay về, giọng bình thản, rồi nhìn sang người đàn ông đứng sau lưng Văn Lị Văn Hưng Dân, khẽ gật đầu coi như chào.

"Muốn nhờ anh đi cùng bọn em lên đồn công an một chuyến."

Vụ rơi xuống sông rồi bị người ta bịa chuyện dây dưa kia không phải chuyện hay ho gì. Sợ em gái xấu hổ, Văn Hưng Dân liền lên tiếng trước:

"Ba hôm trước, cảm ơn cậu đã ra tay cứu con bé. Nhưng lúc nó về làng lại bị một tên lưu manh nhìn thấy…."

Anh nói sơ qua chuyện đã xảy ra, rồi lại chân thành nói thêm:

"Chuyện là vậy, mong cậu có thể đi làm chứng giúp em tôi."

Em gái…

Nghe đến hai chữ ấy, ánh mắt Giang Nguyên khẽ dao động. Hóa ra trước đó anh đã hiểu nhầm…

"Anh có rảnh không?"

Văn Lị ngẩng lên nhìn thẳng Giang Nguyên. Trong nguyên tác, cô biết rõ anh vốn là người ít nói, trầm tĩnh, sau này còn trở nên lạnh lùng vì bị phản bội nhưng anh luôn là người có nguyên tắc, ghét nhất mấy kẻ ức h**p phụ nữ yếu đuối.

Vì thế, theo lý mà nói, anh sẽ đồng ý giúp.

Thế nhưng không hiểu sao, cô vẫn thấy tim mình run run, lo anh sẽ từ chối.

Cô l**m môi, khẽ nói thêm:

"Nếu… nếu anh bận thì thôi cũng được. Chờ khi công an xuống điều tra thì—"

"Anh rảnh."

Giang Nguyên ngắt lời cô, chạm phải ánh mắt hơi ngỡ ngàng của Văn Lị, rồi nhẹ giọng nói:

"Đợi anh một chút, anh đi lấy xe."

"A… dạ…"

Câu trả lời của Giang Nguyên dễ dàng đến mức ngoài dự đoán. Một chút cũng không giống hình tượng lạnh nhạt, xa cách trong sách. Văn Lị ngẩn người, nhìn bóng anh khuất dần, dáng người cao gầy, vai rộng, phong thái điềm đạm y như bước ra từ tranh vẽ.

Thấy vậy, Văn Hưng Dân đứng cạnh hơi chau mày. Anh nhìn theo hướng Giang Nguyên đi, nghĩ ngợi gì đó rồi tiến lại gần chỗ ông Giang, cha của Giang Nguyên đang đứng ở cổng, mở lời chào hỏi.

Ông Giang vẫn đứng đó từ nãy, nghe câu chuyện của họ mà không bị tránh mặt. Nghe xong, ông cũng hiểu đại khái:

Ba hôm trước con trai lớn của ông cứu một cô gái bị rơi xuống sông, rồi có kẻ khác cố tình nhận công, muốn ép cô ấy gả cho mình. Nay nhà cô gái không chịu, nên đến nhờ con ông ra đồn công an làm chứng.

Thấy Văn Hưng Dân bước đến chào, ông hơi lúng túng. Ông vốn ít giao tiếp, nói chuyện cũng vụng.

Mà nhìn Văn Hưng Dân dáng vẻ điềm tĩnh, nói năng chững chạc, phong thái khác hẳn dân quê, thậm chí có vài phần giống con trai mình ông càng thấy dè dặt.

Nhưng khi nhìn sang Văn Lị cô gái xinh đẹp rạng rỡ, làn da trắng mịn, ánh mắt sáng long lanh rồi nhớ lại thái độ khác thường của con trai sáng nay khi nghe nhắc đến cô, ông Giang thoáng động lòng. Thế là lấy hết can đảm, ông bắt chuyện với Văn Hưng Dân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!