"A? Vâng… đúng rồi, là anh Võ Tự trả tiền hoa."
Văn Lị hơi sững người, Giang Mai thấy vậy liền giải thích:
"Lúc em mua hoa người đông lắm, xếp hàng mãi không nổi nên anh Võ Tự đi giúp em mua. Anh ấy trả tiền luôn, em muốn đưa lại mà anh không chịu nhận."
"Chị dâu, như vậy có hơi… không hay lắm phải không? Em cũng không định nhờ anh ấy đâu, nhưng lúc đó anh ấy đi nhanh quá, em chưa kịp ngăn lại."
"Thật ra cũng không sao…"
Sắc mặt Văn Lị có chút phức tạp, giọng nói hơi chậm lại:
"Không có gì đâu. Anh ấy với anh cả em là bạn thân bao năm, anh ấy mua giúp bó hoa thôi chứ có gì đâu. Đừng nghĩ nhiều."
Thấy vẻ mặt Giang Mai vẫn hơi bối rối, Văn Lị chợt nhận ra có lẽ lúc nãy mình phản ứng hơi lạ khiến cô bé hiểu lầm. Cô liền thu lại mấy ý nghĩ lung tung trong đầu, nhẹ nhàng vỗ tay Giang Mai, dịu giọng trấn an:
"Thật đấy, không có gì đâu, đừng suy nghĩ lung tung nữa."
Giang Mai nhìn chị dâu, biết cô không muốn nói thêm nên cũng không hỏi tiếp, chỉ khẽ do dự:
"Vậy… còn tiền hoa thì sao ạ?"
"Nếu anh ấy không nhận, thì thôi, đừng khách sáo. Chỉ là một bó hoa, có gì đâu mà quý."
Văn Lị phẩy tay, rồi chợt thấy ở cửa, Võ Tự đang quay đầu nhìn vào trong phòng. Cô liền ngừng nói, đón lấy bó hoa từ tay Giang Mai:
"Thôi được rồi, đừng lằng nhằng nữa. Em bế bé Sữa đi, mình ra ngoài thôi."
"Dạ, vâng." Nghe vậy, Giang Mai ngập ngừng một chút rồi ôm lấy bé Sữa.
"Anh Võ, nếu không thì anh đưa cái thùng này cho em đi, nhiều đồ quá, anh cầm không tiện đâu."
- Văn Lị vừa nói vừa đi tới cửa.
Ba ngày nằm viện, đồ đạc của cô không hề ít: quần áo của mẹ và bé, tã, chăn, sữa bột, bình sữa, chậu nước, xô nhỏ… Dù Giang Nguyên đã mang đi một túi to khi làm thủ tục, nhưng vẫn còn khá nhiều. Võ Tự hai tay đều bận, tuy không quá nặng nhưng cồng kềnh, gần như chặn hết lối đi.
Dù thân quen đã lâu, Văn Lị vẫn thấy ngại khi để anh ấy vất vả như vậy.
"Không sao đâu, mấy thứ này nhẹ mà."
- Võ Tự cười nói, giọng nhẹ nhàng.
Anh vốn là người làm việc cẩn thận, dù bề ngoài thoải mái nhưng luôn biết chừng mực. Biết trong nhà có hai phụ nữ, mà phụ nữ sau sinh kiêng không xách đồ, anh cũng chẳng nói gì thêm, chỉ đặt lại mấy món cho gọn, tránh chắn lối đi, rồi mỉm cười:
"Xong rồi, đi thôi. Cái thằng Giang Nguyên làm việc nhanh lắm, chắc giờ xong rồi."
"Vâng, được."
- Văn Lị gật đầu, cũng không khách sáo nữa.
Quả thật, Giang Nguyên làm việc rất nhanh. Văn Lị mới đi chậm rãi đến cổng bệnh viện thì anh đã đứng đó chờ, thấy họ liền bước tới, đỡ bớt đồ trên tay Võ Tự, nói:
"Xe đỗ ngay bên ngoài rồi, mình ra thẳng đó luôn."
Đường về nhà không xa, sáng nay xe cộ cũng ít, chỉ mất chừng năm phút là họ đã về tới.
Vừa mở cửa, mùi thơm từ bếp đã tràn ra. Trong nhà, vài bếp than đã được nhóm, trên bếp ga có nồi canh đang sôi lăn tăn, hơi nóng tỏa khắp phòng.
Tề Á đang giúp bà Tô Quế Lan băm thịt trong bếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!