Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Hai người lẻn cửa sau quay lại lớp. Cao Thành vừa thấy hai đứa đã giật mình: "Đi phòng y tế mà sao người ngợm lại ướt sũng thế kia?"
"Không đi phòng y tế, chỉ đi rửa mặt thôi." Chu Kỳ lấp l**m, lấy tay che che môi.
Lúc nãy bị Cố Viễn Du hôn mạnh quá, khóe môi bị va chạm, chẳng biết có bị bầm tím hay không.
Cao Thành "ờ" một tiếng, chưa kịp nói gì thì bạn học phía trên ném cho một mảnh giấy, Cao Thành mở ra xem rồi đưa cho Chu Kỳ.
Chu Kỳ mở ra, trên đó viết: Mày bảo Chu Kỳ hỏi cái cậu học sinh mới xem tan học có đi chơi không? Các bạn trong lớp đều muốn làm quen với cậu ấy.
Chu Kỳ nhướng mày, cậu nhớ tình tiết này.
Nếu cốt truyện diễn biến bình thường, thì lúc này Cố Viễn Du đang bị người của Ngô Thiết Thạch quấy rối, ám toán. Phe Ngô Thiết Thạch nghe tin lớp Cố Viễn Du tụ tập nên đã hẹn kẻ thù đến đây đánh nhau rồi ụp lên đầu Cố Viễn Du, khiến xung đột leo thang.
Chu Kỳ ném mảnh giấy cho Cố Viễn Du, hắn xem xong thì nhún vai vẻ không quan tâm.
Chu Kỳ dùng khẩu hình hỏi: "Cậu đi không?"
Cố Viễn Du gật đầu.
Chuyện tụ tập lớp thế là được lên kế hoạch. Một mảnh giấy truyền đi khắp lớp, cả lớp đều đăng ký tham gia.
Ngoại hình của Cố Viễn Du thì khỏi phải bàn, đẹp trai miễn chê. Chu Kỳ sớm đã thấy hắn chẳng giống nam chính truyện nam sinh, mà giống nam chính ngôn tình lạnh lùng đẹp trai hơn. Nhan sắc như vậy tự nhiên rất thu hút, các bạn sớm đã muốn kết bạn với Cố Viễn Du rồi, nhưng khai giảng cả tuần rồi mà hắn chẳng nói chuyện với ai ngoài Chu Kỳ, cực kỳ xa cách. Ngoài cái tên ra, chẳng ai biết thêm được tí thông tin gì về hắn.
Tối hôm đó tan học, cả lớp kéo thẳng ra quán karaoke, trong lớp có một bạn đi học muộn nên căn cước đã đủ 18 tuổi, bèn dùng căn cước của cậu ta đặt một phòng lớn, cả đám hò hét bắt đầu chọn bài.
Cao Thành lật menu rồi gọi nhân viên lấy hai két bia.
Chu Kỳ hiếm khi thấy cắn rứt lương tâm, do dự hỏi: "Thế này không tốt lắm đâu nhỉ? Dù sao chúng ta cũng là mầm non của tổ quốc…"
Cao Thành trợn mắt: "Mầm non? Mày á"
Một đứa khác cười hề hề sấn tới: "Tưới bằng nước hay tưới bằng bia thì có khác quái gì nhau đâu?"
Chu Kỳ chỉ tay vào mũi nó: "Vật lý tao học không giỏi, nhưng không ngờ mày học còn kém hơn cả tao!"
Đứa kia ngẩn ra: "… Đây thuộc phạm trù hóa học chứ nhỉ?"
Cả lớp cười rộ lên.
Bầu không khí lập tức trở nên sôi động. Đứa nào hát thì hát, đứa nào uống thì uống. Chu Kỳ và Cao Thành chơi mấy vòng tung xúc xắc đoán to nhỏ, kết quả là cậu đoán sai bét, bị phạt uống mấy ly liền.
Thực ra tửu lượng của Chu Kỳ khá tốt, hồi đại học một mình cậu chấp ba thằng cùng phòng. Nhưng hiện giờ không biết có phải do cơ thể trẻ lại nên tửu lượng cũng giảm theo, hay do phòng karaoke bí bách, cậu cảm thấy mặt nóng bừng, hơi men bắt đầu bốc lên đầu.
Cậu đứng dậy: "Tao ra ngoài hít bụi bổ phổi tí đã."
Cậu vào nhà vệ sinh ở góc hành lang rửa mặt. Vừa ngẩng đầu lên thấy gương phản chiếu Cố Viễn Du đang đi về phía mình.
Chu Kỳ cười: "Đây là tiệc đón thành viên mới của cậu mà, sao cậu lại lén trốn ra đây?"
Cố Viễn Du lắc đầu: "Sáu năm trước tôi đã quen hết bọn họ rồi, đón mới cái nỗi gì."
Chu Kỳ phì cười.
Cố Viễn Du nhìn Chu Kỳ, vẻ muốn nói lại thôi.
Chu Kỳ hỏi: "Gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!